TRUYỆN TRỌNG SINH ÂM NHẠC: Hành trình trọng sinh về năm 2012 của producer trung niên cứu người bạn thân ca sĩ tài hoa khỏi tai nạn định mệnh.
📝 Danh sách các hồi
Act 1: Tiếng Rè Trên Cuộn Băng Cũ
Dòng nước sông Sài Gòn mùa mưa đục ngầu, cuộn xiết dưới chân cầu Thủ Thiêm. Vũ đứng sát mép lan can thép lạnh ngắt, hai tay đút sâu vào túi chiếc áo khoác jeans sờn rách. Gió đêm thốc mạnh vào mặt, mang theo vị mặn chát của hơi nước và mùi khói bụi đô thị đặc quánh của thành phố đang phát triển.
Những ánh đèn cao áp từ các tòa nhà cao tầng phía quận nhất phản chiếu xuống mặt nước thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, đứt quãng.
Trong lòng bàn tay phải của anh, chiếc máy nghe nhạc MP3 hiệu Creative màu bạc từ những năm hai nghìn đang nóng dần lên. Lớp vỏ nhựa trầy xước nhiều chỗ, nắp pin lỏng lẻo phải cố định bằng một mảnh băng keo đen. Màn hình đơn sắc nhỏ xíu hiển thị dòng chữ nhấp nháy yếu ớt: "Cat Bui Vang - Demo.mp3".
Đây là mảnh ký ức cuối cùng còn sót lại của Minh. Minh qua đời mười bốn năm trước, ngay trước khi kịp bước lên sân khấu lớn của đêm chung kết cuộc thi âm nhạc quốc gia.
Vũ bấm nút phát nhạc. Tiếng rè rè của dải băng ghi âm kỹ thuật số đời đầu vang lên bên tai, sau đó là tiếng guitar thùng mộc mạc quen thuộc. Giọng Minh cất lên trầm ấm, lẫn trong tiếng gió xào xạc của phòng thu tự chế năm nào.
"Này Vũ, nếu tao không còn hát nữa, mày phải hát thay phần tao nhé."
Đó là câu nói đùa của Minh trước đêm tai nạn định mệnh ấy. Vũ nhắm mắt, ngón chân nhích thêm một chút về phía khoảng không vô định bên dưới. Sự cô độc suốt mười mấy năm lăn lộn trong thế giới underground, chứng kiến những đồng nghiệp lần lượt bỏ cuộc hoặc thỏa hiệp, khiến đôi vai anh trĩu nặng.
Hãng đĩa lớn vừa từ chối bản hợp đồng cuối cùng của anh vào chiều nay với lý do nhạc "thiếu tính thương mại, quá cũ kỹ và không hợp thị hiếu giới trẻ". Họ cần những giai điệu bắt tai, dễ thuộc, chứ không cần những lời tự sự đầy suy tư về cuộc đời.
Một tiếng còi tàu lớn vang dội từ phía cảng cắt ngang dòng suy nghĩ của Vũ. Anh giật mình, gót giày trượt khỏi gờ bê tông trơn ướt do cơn mưa rào lúc chập tối. Trọng lực kéo tuột cơ thể anh xuống bóng tối đen ngòm bên dưới.
Nước lạnh ập vào mũi, tai và họng, dập tắt mọi âm thanh ồn ào của thành phố trên cao.
Cơn ngạt thở không kéo dài lâu. Phổi Vũ co thắt mạnh, rồi một luồng không khí nóng nực, nồng nặc mùi xăng xe, khói bụi và mùi cà phê phin đậm đặc ập thẳng vào khoang mũi anh.
Vũ ho sặc sụa, bật dậy. Lưng anh đập mạnh vào tấm vách gỗ ép mỏng dính bọc mút cách âm đã mục ruỗng. Tiếng quạt trần quay cạch cạch liên hồi trên đỉnh đầu tạo ra những làn gió hanh khô, mang theo mùi ẩm mốc của những chiếc đệm mút cũ.
"Dậy đi ông tướng, thử mic lần cuối rồi còn đi đăng ký."
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Vũ quay đầu lại, đồng tử co rút dữ dội. Minh đang đứng đó, tay cầm hai ly cà phê sữa đá túi bóng đựng trong rổ nhựa, miệng cười toe toét.
Minh mặc chiếc áo phông in hình ban nhạc Nirvana cũ kỹ, mái tóc dài lãng tử phủ qua tai chưa kịp cắt tỉa.
Vũ đưa tay lên dụi mắt liên tục. Da mặt anh căng mịn, không còn những vết sẹo rỗ và nếp nhăn của tuổi trung niên đầy sương gió. Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay thon dài, da dẻ mềm mại, chưa bị chai sạn vì những năm tháng khuân vác loa đài thuê tại các sự kiện ngoài trời.
"Đây là đâu?" Vũ thì thào, giọng khản đặc như người vừa trải qua một trận ốm nặng.
"Phòng thu quận ba chứ đâu. Mày ngủ mơ à? Hôm nay mùng năm tháng năm năm hai mươi mười hai, ngày đầu tiên nhận hồ sơ Vietnam Idol đấy." Minh đặt túi cà phê xuống chiếc bàn gỗ đầy bụi, vỗ mạnh vào vai Vũ một cú đau điếng.
Vũ nhìn tờ lịch treo tường của nhà xe Phương Trang. Dòng chữ đỏ in rõ ràng: "Thứ Bảy, ngày 5 tháng 5 năm 2012".
Lồng ngực Vũ đập liên hồi như muốn vỡ tung. Anh đã quay về thời điểm mười bốn năm trước. Đây là năm anh hai mươi sáu tuổi, cái tuổi đầy kiêu hãnh, nông nổi và cũng là lúc mọi bi kịch của cuộc đời anh bắt đầu nhen nhóm.
"Sao nhìn tao như gặp ma thế? Mặt mày tái mét kìa." Minh nhíu mày, đưa ly cà phê sữa đá sát vào má Vũ để đánh thức bạn.
Vũ giật lấy ly nước, cảm nhận cái lạnh buốt của những viên đá tan chảy thấm qua lớp nilon mỏng. Da thịt anh ấm nóng. Hơi thở anh dồn dập.
Mọi thứ chân thật đến mức tàn nhẫn, không thể là một giấc mơ trước khi chết.
"Không có gì. Chỉ là tao vừa mơ thấy một giấc mơ dài, dài lắm." Vũ ngửa cổ uống một ngụm lớn, vị đắng chát pha lẫn vị ngọt lịm của sữa đặc ngập tràn đầu lưỡi.
"Mơ thấy mình nổi tiếng, được đứng trên sân khấu lớn chứ gì? Đi thôi, trễ giờ nộp hồ sơ là ban giám khảo không đợi đâu. Hôm nay người ta đăng ký đông lắm đấy." Minh khoác chiếc ba lô bạc màu lên vai, bước ra phía cửa sắt đang mở hé.
Vũ đứng im nhìn theo tấm lưng của bạn. Kiếp trước, Minh chết vì tai nạn giao thông vào đúng đêm trước vòng chung kết, để lại toàn bộ ước mơ dang dở và một gia đình tan nát. Lần này, Vũ tự hứa với bản thân sẽ không để bánh xe định mệnh nghiệt ngã đó lăn qua cuộc đời của Minh một lần nữa.
Join the conversation