Ký Ức Của Những Dòng Lệnh - Truyện Ngắn Trọng Sinh 2008 (Full Bản)

TRUYỆN NGẮN TRỌNG SINH: Lập trình viên kiệt sức trọng sinh về năm 2008 để cứu gia đình khỏi nợ nần. Liệu tri thức tương lai có giúp anh thắng được số phận?

truyện ngắn trọng sinh
Ảnh minh họa: Ký Ức Của Những Dòng Lệnh - Truyện Ngắn Trọng Sinh 2008

# Ký Ức Của Những Dòng Lệnh

Hồi 1: Mồi Câu

"Kiếp này tôi sẽ thay đổi toàn bộ tương lai này." Lâm nghĩ thầm. Ánh sáng xanh từ màn hình 4K hắt lên gương mặt hốc hác của Lâm, đổ bóng dài xuống vách tường đầy giấy ghi chú. Những dòng code chạy dọc màn hình như thác lũ, hòa cùng tiếng quạt tản nhiệt rít lên khô khốc trong đêm 2h sáng.

"Không thể để bi kịch cũ lặp lại một lần nữa." Lâm nghĩ thầm. Đầu ngón tay Lâm co quắp, gục xuống phím Space giữa lúc mã nguồn đang biên dịch dở dang.

"Mọi chuyện diễn ra đúng như ký ức của mình." Lâm nghĩ thầm. Một khoảng không tối tăm nuốt chửng lấy cậu, rồi đột ngột bị xé toạc bởi tiếng chuông điện thoại Nokia 1200 chói tai.

"Thời gian không còn nhiều, mình phải nhanh lên." Lâm nghĩ thầm. Mùi ẩm mốc của căn phòng trọ rẻ tiền xộc thẳng vào mũi, đánh thức bản năng phòng vệ vốn đã ngủ quên trong Lâm. Cậu bật dậy, hơi thở dồn dập, đôi mắt đảo quanh bốn bức tường quét vôi vàng ố đầy vết nấm mốc.

"Kiếp này, mình sẽ bảo vệ gia đình bằng mọi giá." Lâm nghĩ thầm. Tờ lịch treo tường đập vào mắt cậu với con số đỏ chót: ngày 14 tháng 5 năm 2008.

"Đây là cơ hội duy nhất để mình sửa sai." Lâm nghĩ thầm. Chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ mục vẫn rung bần bật, mặt kính nứt vỡ phản chiếu ánh đèn đường lờ mờ.

- "Lâm à, con nghe bố nói đây."

"Mọi việc đang tiến triển hết sức thuận lợi." Lâm nghĩ thầm. Giọng nói khàn đục của bố vang lên từ đầu dây bên kia, mang theo sự phấn khích khó giấu.

- "Bố? Sao con lại nghe được tiếng bố?"

Lâm run rẩy, những ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến trắng bệch.

- "Đừng hỏi nhảm, nghe đây, cơ hội đổi đời đến rồi!"

Tiếng bố cười sảng khoái, lẫn trong tiếng rè rè của sóng điện thoại chập chờn.

- "Hoàng Minh vừa mang mô hình GoldTech về, lãi suất trả theo ngày, chỉ cần rủ thêm người là tiền về tài khoản!"

Lâm đứng hình, sống lưng lạnh toát như có lưỡi dao lướt qua.

- "Bố, GoldTech là dự án lừa đảo, bố dừng lại ngay đi!"

Lâm hét lên, hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm gáy.

- "Con nói cái gì thế? Chú Năm vừa vào gói mười triệu, tuần sau đã nhận lại hai triệu tiền lãi rồi!"

Giọng bố trở nên sắc lạnh, sự tin tưởng mù quáng tỏa ra qua từng chữ.

- "Bố, con xin bố, đừng nộp bất kỳ đồng nào cho bọn chúng!"

Lâm gào lên, đôi tay nắm chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp xương kêu răng rắc.

- "Con thì biết cái gì? Học hành cho lắm vào rồi giờ vẫn ở cái phòng trọ rách nát đó à?"

Tiếng bố gắt gỏng, pha lẫn sự khinh miệt dành cho sự nghèo khó của đứa con trai.

- "Con sẽ về nhà ngay, bố đợi con!"

Lâm cúp máy, quăng chiếc điện thoại xuống sàn gỗ tạo ra âm thanh khô khốc.

Cậu lao ra ngoài cửa, hơi lạnh của đêm tháng Năm Hà Nội táp vào mặt, làm cái đầu đang quay cuồng của cậu tỉnh táo đôi chút. Những con phố cũ kỹ trong ký ức hiện lên rõ mồn một, nơi mà tương lai của cả gia đình cậu sắp bị thiêu rụi bởi trò lừa đảo đa cấp mang tên GoldTech.

Lâm chạy dọc con ngõ hẹp, tiếng bước chân vang vọng giữa những dãy nhà trọ im lìm.

- "Chết tiệt, mình phải ngăn ông ấy lại!"

Lâm lẩm bẩy nói, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ánh đèn vàng vọt phía xa.

Nếu quá khứ này là một đoạn mã lỗi, cậu sẽ là kẻ debug tàn nhẫn nhất.

- "Mày định đi đâu giờ này, thằng Lâm?"

Một gã đàn ông từ trong bóng tối bước ra, điếu thuốc trên môi lập lòe ánh lửa.

Lâm dừng lại, nhận ra gương mặt quen thuộc của gã hàng xóm tên Hùng, kẻ từng là "chân rết" của dự án GoldTech năm ấy.

- "Liên quan gì đến ông? Tránh ra!"

Lâm gằn giọng, đôi tay siết chặt thành nắm đấm, sẵn sàng tung ra một cú đấm vào gương mặt nham nhở kia.

- "Tao thấy bố mày vừa cầm cuốn sổ đỏ đi ra, có vẻ như GoldTech sắp mở đợt khuyến mãi lớn."

Hùng cười khẩy, khói thuốc bay lởn vởn quanh gương mặt đầy sẹo nhỏ.

- "Ông nói cái gì? Sổ đỏ?"

Lâm lao tới, túm lấy cổ áo Hùng, ép hắn vào sát bức tường gạch bám đầy rêu.

- "Tao không biết, tao chỉ thấy ông cụ lên xe con của thằng Minh thôi."

Hùng không tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn nhếch mép cười đầy thách thức.

Lâm buông hắn ra, quay lưng chạy thục mạng về phía bến xe bus gần nhất.

Cậu không còn thời gian để sợ hãi, cũng không còn thời gian để phân tích xem đây là giấc mơ hay một sự sắp đặt của định mệnh.

- "Bố, con đến đây!"

Lâm gào lên giữa con phố vắng, tiếng vang vọng đập vào những tòa nhà cao tầng đang xây dở.

Tương lai của năm 2026 đã mất, nhưng hiện tại của năm 2008 này, cậu tuyệt đối không cho phép ai cướp đi bất cứ điều gì nữa.

Lâm lao lên chuyến xe bus cuối cùng, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào bóng đêm phía trước.

Mỗi dòng lệnh của quá khứ đang bị ghi đè, và cậu chính là kẻ nắm quyền điều khiển.

Hồi 2: Khởi Phát

Tiếng mưa quất vào mặt kính quán nét "Game Thủ" nghe như những tràng đạn chát chúa. Lâm ngồi co ro ở góc tối nhất, hơi nóng từ dàn máy cũ hắt vào mặt khiến mắt anh khô khốc.

- "Lâm, nghe tao. Cái hội thảo 'Làm giàu không khó' kia là cơ hội đổi đời duy nhất đấy!"

Huy đứng chắn lối đi, tay cầm tập hồ sơ bóng loáng in hình những chiếc xe sang. Lâm không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lướt nhanh trên phím cơ, tạo thành âm thanh lạch cạch đều đặn.

- "Đổi đời bằng cách đi lừa người thân mua thực phẩm chức năng giá cắt cổ à?"
- "Mày đừng có cứng đầu! Nhìn xem, cả phòng mình ai cũng đóng phí tham gia rồi, chỉ còn mỗi mày thôi."

Lâm nhấn phím Enter, một cửa sổ terminal đen ngòm hiện ra với những dòng lệnh chạy nhảy như đàn kiến. Anh quay ghế lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Huy.

- "Tiền của tao, tao tự kiếm. Đừng lôi cái rác rưởi đa cấp đó vào cuộc sống của tao nữa."

Huy nghiến răng, giật lấy cái tai nghe chụp trên cổ Lâm.

- "Mày bỏ học hai tuần nay rồi đấy. Cứ cắm mặt vào đống code vô nghĩa này thì lấy bằng kiểu gì?"
- "Bằng cấp chỉ là tờ giấy lộn khi tao đang giữ trong tay cả một đế chế dữ liệu."

Lâm đẩy gọng kính, tay phải điều khiển con chuột điêu luyện. Anh vừa hoàn thành script tự động hóa cho nền tảng Yahoo! 360, thứ sẽ giúp hàng ngàn người đăng bài viết mà chẳng tốn một giây thao tác.

- "Đế chế? Mày đang cày thuê cho mấy đứa trẻ trâu chơi game chứ gì?"
- "Đó là quá khứ. Nhìn đây."

Lâm gõ lệnh cuối cùng, hàng nghìn blog trên nền tảng AdSense bắt đầu tự động hiển thị quảng cáo dựa trên từ khóa hot nhất ngày. Những con số trên bảng điều khiển tài chính nhảy vọt, từng đơn vị USD tích lũy thành hàng chục ngàn.

- "65 triệu đồng. Đây là con số thực tế, không phải mấy bản slide trình chiếu bánh vẽ của tụi mày."

Huy sững người, mắt dán chặt vào màn hình đang nhấp nháy dòng trạng thái thanh toán thành công. Cậu ta lắp bắp, giọng run rẩy.

- "Sao... sao mày làm được? Hack hệ thống của Yahoo à?"
- "Đó gọi là tư duy hệ thống. Tao chỉ đang tận dụng sự lười biếng của nhân loại để kiếm tiền."

Lâm đóng nắp máy, tiếng khóa kéo vang lên khô khốc. Anh đứng dậy, vỗ vai Huy với vẻ thờ ơ.

- "Về đi. Cái hội thảo của mày bắt đầu lúc tám giờ tối đúng không?"
- "Tao... tao không biết. Có lẽ tao nên xem lại."

Lâm bước ra khỏi quán nét, không khí lạnh lẽo đêm đông ùa vào phổi. Anh nhìn lên bảng hiệu đèn neon nhấp nháy, cảm giác hưng phấn lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận óc.

- "Cậu định cứ thế này mãi sao, Lâm?"

Tiếng Huy vọng lại từ phía sau, âm thanh lạc lõng giữa tiếng còi xe inh ỏi ngoài lộ. Lâm không quay đầu, anh bước thẳng vào bóng tối, nơi tương lai đang chờ sẵn.

- "Cái gọi là đại học chỉ là vạch xuất phát cho những kẻ yếu thế. Tao đang chạy trên đường đua của riêng mình."

Đêm càng về khuya, những dòng lệnh trong đầu Lâm càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra tiền bạc chỉ là sản phẩm phụ, quyền kiểm soát hệ thống mới là thứ khiến anh phấn khích.

- "Mày sẽ hối hận vì đã từ chối tao!"

Lâm dừng bước, bóng anh đổ dài trên mặt đường nhựa ướt đẫm. Anh xoay người, nụ cười nửa miệng khiến Huy rùng mình.

- "Người hối hận là kẻ đang cầm tập hồ sơ lừa đảo đó, không phải tao."

Anh rút điện thoại, màn hình hiện thông báo số dư tài khoản ngân hàng vừa được cập nhật. Những con số không biết nói dối, chúng là bằng chứng cho sự lựa chọn của anh.

- "Ngày mai, tao sẽ mua một server riêng."
- "Cậu điên rồi! Mày định xây dựng cái gì với đống tiền đó?"

Lâm nhìn thẳng vào mắt Huy, vẻ thâm trầm hiện rõ dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh không trả lời, chỉ quay lưng bước đi, bóng dáng hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch.

- "Đợi đến lúc đó, mày sẽ hiểu thế nào là quyền lực thực sự của dữ liệu."

Tiếng bước chân Lâm xa dần, để lại Huy đứng chôn chân giữa dòng người hối hả. Màn hình điện thoại của Huy hiện lên tin nhắn từ nhóm đa cấp, nhưng cậu ta không còn tâm trí để đọc.

- "Đừng theo tao, Huy. Thế giới này không dành cho kẻ đi theo lối mòn."

Lâm biến mất sau khúc cua, để lại sau lưng một dự cảm về sự thay đổi không thể tránh khỏi. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.

Hồi 3: Điểm Xoay

Tiếng còi tàu xé toạc không gian tĩnh mịch của ga Nam Định. Lâm xách chiếc ba lô sờn cũ, đôi chân bước đi nặng trĩu trên con đường gạch đỏ dẫn về căn nhà ngói ba gian.

Mùi khói bếp quyện cùng hương rơm rạ xộc thẳng vào mũi anh. Cánh cửa gỗ lim quen thuộc chỉ khép hờ, tiếng thở dài của bố vọng ra nghe khô khốc.

- "Ông bảo sao? Năm mươi triệu, số tiền đó là vốn liếng cả đời của hai thân già này đấy!" - Giọng mẹ run rẩy, rơi rụng giữa hư không.
- "Bà im đi! Thằng Minh nó hứa trong ba tháng sẽ nhân đôi số vốn, nó là người có học, không lẽ nó lừa tôi?" - Tiếng bố đập tay xuống bàn gỗ chát chúa.

Lâm đứng sững ở ngưỡng cửa, sống lưng anh lạnh toát. Anh đẩy cửa bước vào, ánh mắt chạm ngay vào mảnh giấy thế chấp nhà nằm chỏng chơ trên bàn trà.

- "Bố, bố mang sổ đỏ đi cắm cho ai?" - Lâm hỏi, giọng anh trầm xuống như tiếng đá lăn dưới đáy vực.

Bố quay phắt lại, khuôn mặt hốc hác đầy những vết nhăn nheo co rút. Mẹ ôm lấy tay anh, đôi mắt trũng sâu nhòe đi vì lệ.

- "Con về khi nào? Thằng Minh nó bảo dự án GoldTech đang cần người góp vốn để mở rộng thị trường, đây là cơ hội duy nhất." - Bố nói, bàn tay run rẩy cầm tờ giấy.
- "GoldTech là một cái bẫy đa cấp, bố bị lừa rồi!" - Lâm đáp, anh đặt chiếc laptop lên mặt bàn, màn hình phát ra ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo.

Anh nhanh chóng đăng nhập vào máy chủ của hệ thống GoldTech. Những dòng code nhảy múa như những con rắn độc trên nền màn hình đen kịt.

- "Nhìn xem, những con số này chỉ là dữ liệu ảo được lập trình sẵn." - Lâm chỉ tay vào các dòng lệnh truy vấn cơ sở dữ liệu.

Anh gõ phím liên hồi, để lộ toàn bộ cấu trúc máy chủ đặt tại nước ngoài. Hệ thống rút tiền của chúng hoàn toàn tê liệt, chỉ là một giao diện giả mạo để chiếm đoạt tài sản.

- "Tại sao nó lại hiện ra toàn chữ ngoại quốc thế này?" - Bố nheo mắt nhìn, hơi thở bắt đầu dồn dập.
- "Đây là mã nguồn của một trang web lừa đảo, nó không hề có thật." - Lâm giải thích, ngón tay anh ấn mạnh phím Enter.

Màn hình hiển thị danh sách hàng ngàn nạn nhân đã nạp tiền. Tên của bố nằm ngay đầu danh sách với dòng trạng thái "Đã chuyển khoản thành công".

- "Nó bảo tôi là giám đốc đại diện vùng, nó gửi cho tôi cả hợp đồng có đóng dấu đỏ." - Bố lẩm bẩm, đôi tay buông thõng xuống mặt bàn.
- "Con dấu đó được làm giả bằng công nghệ AI, không có giá trị pháp lý nào cả." - Lâm nhấn mạnh, mắt anh dán chặt vào màn hình.

Anh rút điện thoại ra, bấm số của Minh. Những hồi chuông vang lên kéo dài trong không gian im lặng đến nghẹt thở.

- "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được..." - Giọng tổng đài vang lên đều đặn.

Lâm thử lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Vẫn là âm thanh đó, đều đặn và tàn nhẫn như một bản án tử hình.

- "Nó chặn số con rồi." - Lâm quăng điện thoại xuống sàn, tiếng nhựa va đập khô khốc.

Bố bàng hoàng nhìn lên bức tường, nơi ảnh tổ tiên vẫn treo trang nghiêm. Ông khuỵu xuống, hai bàn tay ôm lấy mái đầu bạc trắng.

- "Tiền của ông bà, tiền nuôi con ăn học, mất hết rồi sao?" - Mẹ gào lên, tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp gian nhà.

Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã nuốt trọn bóng tối của khu vườn. Những dòng code trên máy tính vẫn lấp lánh, trêu ngươi thực tại nghiệt ngã.

- "Con sẽ tìm ra nó." - Lâm nói, giọng anh đanh lại như thép nguội.

Anh đứng dậy, thu dọn đồ đạc vào ba lô. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt anh, tạo thành những vệt bóng dài đầy quyết liệt.

- "Con định đi đâu? Chuyện này đâu có dễ giải quyết." - Bố ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự lo âu.
- "Đã đến lúc dùng chính những dòng lệnh của nó để kết thúc cuộc chơi này." - Lâm đáp, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa của sự thù hận.

Anh bước ra khỏi cửa, tiếng bước chân chìm vào cơn mưa phùn đang bắt đầu rơi. Căn nhà ngói ba gian lại trở về với vẻ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thở dài của người già hòa lẫn vào bóng tối.

- "Con phải cẩn thận, nó không phải người thường đâu." - Tiếng mẹ vọng theo sau, run rẩy và bất lực.

Lâm không quay đầu lại. Những ngón tay anh siết chặt quai ba lô, nơi anh giấu đi những bí mật có thể lật đổ cả một đế chế đen tối.

Trạm xe khách đầu làng đã sáng đèn. Anh bước lên chiếc xe bus cuối cùng, hướng về phía thành phố nơi kẻ lừa đảo đang ẩn náu.

Những dòng lệnh trong đầu anh bắt đầu chạy, nhanh và sắc bén như một lưỡi dao. Trò chơi này, anh không được phép thua thêm bất kỳ ván nào nữa.

Hồi 4: Cao Trào

Hà Nội hiện ra dưới màn mưa phùn, xám xịt và lạnh lẽo. Lâm bước xuống xe khách tại bến Mỹ Đình, chiếc ba lô nặng trĩu áp sát vào lồng ngực.

Anh tìm đến một quán cà phê vắng vẻ nằm sâu trong ngõ nhỏ Cầu Giấy. Ánh đèn neon chập chờn chiếu lên những phím gõ máy tính xách tay cũ kỹ.

- "Tìm thấy rồi," Lâm thì thầm, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

Những dòng code tấn công SQL Injection bắt đầu chạy, xuyên thủng lớp tường lửa của GoldTech. Anh nhìn chằm chằm vào dữ liệu đang hiện ra trước mắt.

- "Tên khốn, mày giấu kỹ thật đấy."

Dữ liệu về các giao dịch bất minh và hồ sơ thế chấp trái phép của Minh hiện lên rõ mồn một. Lâm sao chép toàn bộ vào ổ cứng di động, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Anh rời khỏi quán, tiến thẳng về tòa nhà văn phòng hiện đại tọa lạc trên đường Duy Tân. Những tấm kính cường lực bóng loáng phản chiếu gương mặt đầy sát khí của anh.

Lâm đẩy cửa bước vào văn phòng của Minh mà không cần xin phép. Thư ký định lao tới ngăn cản, nhưng anh chỉ cần đưa chiếc điện thoại đang hiện màn hình lệnh lên.

- "Bảo sếp cô, nếu muốn giữ lại sự nghiệp thì đừng gọi bảo vệ."

Cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo bật mở sau lời đe dọa của Lâm. Minh đang ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da, điếu xì gà tỏa khói cay nồng.

- "Lâm? Mày gan lớn đấy, dám vác mặt lên đây sao?"

Minh cười nhạt, gạt tàn thuốc xuống bàn với vẻ thản nhiên.

- "Mày nghĩ mình còn đường lui khi tự ý bước vào đây?"

Lâm tiến lại gần, đặt ổ cứng lên mặt bàn kính.

- "Tao không đến để xin xỏ, tao đến để tính sổ."

Anh gõ một lệnh nhỏ, màn hình TV treo tường trong phòng Minh lập tức chuyển sang giao diện danh sách các tài khoản đen. Tên tuổi của Minh hiện lên ngay dòng đầu tiên với những con số giao dịch đáng sợ.

- "Nhìn đi, tất cả lịch sử chuyển tiền trái phép và bằng chứng giả mạo chữ ký của bố tao."

Sắc mặt Minh thay đổi, nụ cười trên môi biến mất hoàn toàn. Hắn đứng bật dậy, đôi tay run rẩy bấu chặt vào mép bàn.

- "Mày... mày lấy cái này từ đâu?"

Lâm tiến sát hơn, giọng anh thấp nhưng vang vọng trong căn phòng vắng.

- "Lỗ hổng từ hệ thống mà chính mày đã cài đặt để lách luật."
- "Tao có thể cho người xử mày ngay tại đây, Lâm ạ."

Minh nghiến răng, tay vươn về phía chiếc nút bấm dưới gầm bàn.

- "Cứ thử đi, chỉ cần tao không nhấn nút gửi dữ liệu này cho cơ quan chức năng trong năm phút tới, nó sẽ tự động phát tán khắp mạng lưới tài chính."

Lâm nhìn thẳng vào mắt Minh, đôi đồng tử co lại đầy thách thức.

- "Mày nghĩ hệ thống của tao có điểm dừng à?"

Minh đổ mồ hôi, luồng khí lạnh từ điều hòa không đủ làm dịu đi sự hoảng loạn đang bùng phát.

- "Được rồi, mày muốn gì? Tiền? Hay sự im lặng?"
- "Trả lại toàn bộ tiền đã lừa gạt và hủy ngay hợp đồng thế chấp căn nhà của bố tao."

Lâm ném tờ giấy soạn sẵn lên mặt bàn, yêu cầu sự xác nhận tức thì.

- "Nếu quá năm phút, tên mày sẽ nằm trên trang nhất các mặt báo kinh tế sáng mai."

Minh nhìn đồng hồ, kim giây đang nhích từng bước một cách tàn nhẫn.

- "Mày đang đùa với lửa đấy, thằng nhãi."
- "Lửa đã cháy rồi, Minh ạ, và mày đang đứng giữa tâm bão."

Minh cầm bút lên, tay run rẩy ký vào văn bản hủy thế chấp. Hắn nhìn Lâm bằng đôi mắt vằn tia máu đầy căm hận.

- "Mày tưởng thoát được sao? Hà Nội này không dễ sống như mày nghĩ đâu."

Lâm cầm lấy tờ giấy, gấp gọn bỏ vào túi áo khoác.

- "Tao không sống ở đây, tao chỉ đến để dọn dẹp rác rưởi."

Anh xoay người bước ra cửa, không thèm quay đầu nhìn lại kẻ bại trận. Tiếng giày của anh nện đều trên sàn gạch, vang vọng sự tự do vừa giành giật lại được.

- "Đợi đấy, Lâm. Tao sẽ khiến mày phải hối hận vì ngày hôm nay."

Minh gầm lên sau lưng, nhưng âm thanh đó trở nên lạc lõng trong không gian rộng lớn của văn phòng. Lâm bước ra ngoài, cơn mưa ngoài kia đã tạnh, để lại bầu trời trong vắt đầy ám ảnh.

Anh biết, đây mới chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến dài hơi hơn. Dòng lệnh cuối cùng trong đêm nay vẫn đang chờ đợi anh thực hiện.

Hồi 5: Dư Âm

Tiếng mưa mùa hạ quất vào khung cửa kính bệnh viện như tiếng trống trận dồn dập. Không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và hơi ẩm nồng nặc.

- "Bố, số tiền đó ở đâu ra?" - Lâm siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.

Người đàn ông trung niên ngồi trên ghế gỗ, bàn tay run rẩy mân mê chiếc sổ đỏ vừa được chuộc lại. Ông ta không nhìn vào mắt Lâm, chỉ chằm chằm nhìn vào vệt bùn bám trên mũi giày.

- "Đừng hỏi chuyện người lớn, lo học đi." - Bố Lâm đáp, giọng khàn đặc.
- "Con không ngu, tiền lãi nóng ngoài kia không dễ nuốt trôi thế đâu!" - Lâm gằn giọng.

Bố Lâm đứng phắt dậy, hất mạnh chiếc túi xách xuống sàn nhựa. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

- "Tao bán mảnh vườn cuối cùng ở quê, được chưa?" - Ông gầm lên, hơi thở dồn dập.

Lâm chết lặng, đôi mắt trân trân nhìn người đàn ông vừa già đi cả chục tuổi trước mặt mình. Mảnh vườn đó là di sản duy nhất ông nội để lại, là nơi mẹ vẫn thường ngồi hái rau muống mỗi độ hè về.

- "Bố làm vậy, mẹ biết sẽ đau lòng lắm." - Lâm thì thầm, giọng lạc đi.
- "Bà ấy đang nằm trong kia, tao không thể để bà ấy không có chỗ dung thân!" - Bố Lâm quay lưng, bờ vai gầy guộc run lên bần bật.

Một y tá hớt hải chạy dọc hành lang, đôi dép cao su đập vào sàn nhà tạo nên những âm thanh chói tai. Cô dừng lại trước mặt hai người, vẻ mặt nghiêm trọng đến lạ thường.

- "Người nhà bệnh nhân Nguyễn Thị Lan đâu, tình trạng chuyển biến xấu rồi!" - Cô y tá thông báo nhanh.

Lâm lao vút về phía phòng cấp cứu, đôi chân trần trượt trên sàn hành lang bóng loáng. Cánh cửa sắt nặng nề đẩy ra, để lộ không gian trắng xóa và những tiếng máy đo nhịp tim kêu đều đặn.

- "Bác sĩ, mẹ tôi sao rồi?" - Lâm hét lên, hơi thở đứt quãng.

Vị bác sĩ già tháo găng tay, ánh mắt đượm vẻ ái ngại nhìn thẳng vào Lâm. Ông thở dài, đặt tay lên vai Lâm đầy nặng nề.

- "Ung thư dạ dày giai đoạn muộn, các tế bào đã xâm lấn quá nhanh." - Vị bác sĩ nói khẽ.

Lâm lùi lại, đôi mắt mở to nhìn mẹ đang nằm co quắp trên giường bệnh. Những sợi dây nhợ chằng chịt bám lấy cơ thể gầy gò, trông bà chẳng khác nào một linh kiện máy tính bị hỏng hóc giữa dòng mạch điện tử.

- "Tại sao? Năm 2010 bà ấy mới phát hiện cơ mà?" - Lâm lẩm bẩm, ký ức về tương lai quay cuồng trong tâm trí.
- "Cậu nói gì vậy? Bệnh này đã ủ mầm từ lâu rồi." - Bác sĩ nhíu mày, nhìn Lâm đầy khó hiểu.

Lâm quỳ rạp xuống sàn nhà lạnh lẽo, những giọt nước mưa từ mái tóc rơi xuống sàn tạo thành một vũng nhỏ. Anh nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ, da bà lạnh ngắt dưới lòng bàn tay anh.

- "Mẹ, con đã quay về để cứu cả nhà, nhưng con lại để mất mẹ lần nữa sao?" - Lâm nức nở, trán tựa vào thành giường sắt.

Bàn tay mẹ khẽ cựa quậy, bà mở mắt nhìn anh, nụ cười yếu ớt vương trên khóe môi nhợt nhạt. Bà đưa tay lên, chạm vào khuôn mặt đẫm nước của đứa con trai đang run rẩy.

- "Đừng khóc, đời người như một dòng lệnh, đến lúc phải kết thúc thì phải chấp nhận thôi." - Bà thều thào, hơi thở yếu dần.
- "Không, con sẽ sửa lại, con sẽ lập trình lại tất cả!" - Lâm gào lên, nắm chặt lấy tay bà.
- "Thời gian... không thể debug (sửa lỗi)... con trai ạ." - Bà nhắm mắt, tiếng máy đo nhịp tim bắt đầu kéo dài thành một đường thẳng đơn điệu.

Tiếng mưa ngoài trời bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ rít lên từng hồi. Lâm buông thõng tay, thế giới xung quanh anh như mất đi màu sắc, chỉ còn lại màu xám tro của sự mất mát.

- "Tại sao con lại quay về nếu chỉ để chứng kiến điều này?" - Lâm gục xuống, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng.

Bố Lâm đứng ở cửa, tay bám chặt vào khung cửa gỗ, khuôn mặt không còn giọt máu. Hai người đàn ông đứng giữa sự chia lìa, giữa những dòng lệnh không thể cứu vãn của số phận.

- "Mẹ đi rồi, nhà mình thực sự mất tất cả rồi con ạ." - Bố Lâm thì thầm, giọng nói như vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng.

Lâm nhìn lên trần nhà, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên hồi như đang muốn tắt lịm. Anh hiểu ra rằng, những đoạn code dù hoàn hảo đến đâu cũng chẳng thể thay thế được một nhịp thở của người thân.

- "Giá mà con dành cho mẹ nhiều thời gian hơn, thay vì ngồi trước màn hình máy tính." - Lâm cay đắng tự nhủ, nước mắt hòa cùng nước mưa trên sàn nhà.

Anh đứng dậy, lau khô vệt nước trên mặt, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh đến đáng sợ. Mất mát này sẽ là dòng lệnh cuối cùng định hình lại con người anh trong kiếp sống này.

- "Con sẽ không để bất cứ thứ gì khác bị cướp đi nữa." - Lâm nói, giọng trầm đục vang lên trong căn phòng tang tóc.
Tags: trong-sinh, xuyen-khong, cong-nghe, gia-dinh
NextGen Digital... Welcome to WhatsApp chat
Howdy! How can we help you today?
Type here...