Trang Sách Thứ Mười Ba - Truyện Trinh Thám Copycat (Full Bản)

TRUYỆN TRINH THÁM COPYCAT: Thám tử tư Vũ nhận được thư nặc danh dự báo các vụ án mạng bắt chước cuốn sách bị cấm của bố mình. Đọc truyện trinh thám Fair Play hay nhất.

truyện trinh thám copycat
Ảnh minh họa: Trang Sách Thứ Mười Ba - Truyện Trinh Thám Copycat

Hồi 1: Mồi Câu

"Tên hung thủ chắc chắn đã để lại dấu vết ở đây." Vũ nghĩ thầm. Căn hộ áp mái chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc gạt tàn pha lê đặt trên bàn trà. Vũ rít một hơi thuốc dài, làn khói xám đặc quánh cuộn tròn trong không khí đặc quánh mùi gỗ mục.

"Tại sao hắn lại chọn thời điểm này để hành động?" Vũ nghĩ thầm. Ngón tay anh run rẩy, gạt lớp tàn thuốc rơi lả tả xuống mặt bàn gỗ mun.

- "Đã bao nhiêu năm rồi, mùi thuốc này vẫn khiến người ta buồn nôn."

"Bức thư nặc danh này có ẩn chứa mật mã gì?" Vũ nghĩ thầm. Một giọng nói trầm đục vang lên từ góc tối phía sau giá sách. Vũ không quay đầu lại, đôi mắt sắc lẹm vẫn dán chặt vào phong thư nằm chỏng chơ trên mặt bàn.

- "Ông đến đây làm gì, lão già?"
- "Để nhắc nhở cậu về món nợ máu mà bố cậu để lại."

"Chúng ta cần kiểm tra kỹ lại hiện trường vụ án." Vũ nghĩ thầm. Người đàn ông bước ra khỏi bóng tối, lộ rõ vết sẹo dài chạy dọc bên thái dương. Hắn ném một vật nhỏ lên bàn, thứ đó va chạm tạo nên tiếng "cạch" khô khốc.

- "Cái này, cậu đã mở nó chưa?"

"Kẻ tình nghi đang cố che giấu sự thật." Vũ nghĩ thầm. Vũ cầm phong thư lên, lòng bàn tay anh chạm vào vết sáp niêm phong hình bông hoa bỉ ngạn đỏ thẫm. Dấu ấn này khắc sâu vào tâm trí anh như một vết sẹo không bao giờ lành.

- "Bỉ ngạn... ông lấy nó ở đâu ra?"
- "Nó nằm trong ngăn kéo của một kẻ chết oan, ngay dưới chân giường cậu."

"Vụ án này phức tạp hơn mình tưởng nhiều." Vũ nghĩ thầm. Vũ xé toạc phong bì, những dòng chữ bằng mực đỏ tươi đập vào mắt anh như những vệt máu tươi. "Dây đàn thứ tư sẽ đứt vào đêm rằm.

"Mọi manh mối đều dẫn về một hướng duy nhất." Vũ nghĩ thầm. Hoa bỉ ngạn sẽ nở bên bờ hồ Tây."

- "Đây là bút tích của ông già tôi, chính xác đến từng nét gạch."
- "Ông ta không chỉ là một nhà văn, ông ta là một kẻ thao túng số phận."

"Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra kẻ đứng sau." Vũ nghĩ thầm. Vũ siết chặt tờ giấy đến mức những khớp xương trắng bệch. Anh liếc nhìn chiếc đàn Cello cũ kỹ dựng ở góc phòng, nơi sợi dây thứ tư đang căng mình chờ chực.

- "Tại sao lại là đêm rằm? Tại sao lại là hồ Tây?"
- "Vì ở đó, người chết không nằm yên dưới mộ."

"Sự thật cuối cùng cũng sẽ được đưa ra ánh sáng." Vũ nghĩ thầm. Người đàn ông cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng nghiến răng của kim loại. Vũ bước tới, tóm lấy cổ áo hắn, đôi mắt anh đỏ ngầu những tia máu.

- "Nói cho tôi biết, 'Trang Sách Thứ Mười Ba' đang ở đâu?"
- "Nó không phải là một cuốn sách, Vũ ạ."

"Hắn tự tin đến mức kiêu ngạo vô ích." Vũ nghĩ thầm. Hắn gạt tay Vũ ra, chỉnh lại cổ áo một cách chậm rãi.

- "Nó là một lời nguyền chờ ngày thực thi."

"Tên hung thủ chắc chắn đã để lại dấu vết ở đây." Vũ nghĩ thầm. Vũ buông hắn ra, lùi lại phía sau, hơi thở dồn dập trong lồng ngực. Anh nhìn xuống tờ giấy, rồi nhìn sang chiếc đàn Cello đang rung lên khe khẽ dù không có ai chạm vào.

- "Ông đang đùa giỡn với cái chết đấy."
- "Tôi chỉ là người đưa thư, kẻ đứt dây đàn mới là người chịu trách nhiệm."

"Tại sao hắn lại chọn thời điểm này để hành động?" Vũ nghĩ thầm. Hắn quay lưng bước về phía cửa, bóng lưng dài ngoằng đổ lên vách tường loang lổ.

- "Hãy đợi đến đêm rằm, khi hoa bỉ ngạn nhuộm đỏ mặt hồ."
- "Đừng hòng rời khỏi đây nếu chưa nói rõ mọi chuyện!"

"Bức thư nặc danh này có ẩn chứa mật mã gì?" Vũ nghĩ thầm. Vũ vớ lấy khẩu súng đặt dưới gối, chĩa thẳng nòng súng vào sống lưng kẻ lạ mặt. Tiếng lên đạn vang lên khô khốc, xuyên qua sự tĩnh mịch của căn phòng.

- "Cậu dám bắn sao, người thừa kế của một kẻ sát nhân?"
- "Thử xem, nếu ông muốn biết đạn của tôi có mùi gì."

"Chúng ta cần kiểm tra kỹ lại hiện trường vụ án." Vũ nghĩ thầm. Hắn dừng lại, không quay đầu, đôi vai hơi run lên vì một tràng cười khàn đặc.

- "Bố cậu không dạy cậu rằng, đạn bắn ra không bao giờ quay về nòng sao?"

"Kẻ tình nghi đang cố che giấu sự thật." Vũ nghĩ thầm. Hắn biến mất sau cánh cửa sắt, để lại Vũ đứng trơ trọi giữa căn phòng đầy khói thuốc. Vũ buông súng, đôi tay anh bắt đầu run lên bần bật.

- "Đêm rằm... chỉ còn hai ngày nữa."

"Vụ án này phức tạp hơn mình tưởng nhiều." Vũ nghĩ thầm. Anh tiến về phía chiếc đàn, ngón tay lướt nhẹ trên sợi dây thứ tư. Một âm thanh chói tai vang lên, như tiếng thét xé lòng của một linh hồn bị giam cầm.

- "Mày đang chờ đợi điều gì, hử?"

"Mọi manh mối đều dẫn về một hướng duy nhất." Vũ nghĩ thầm. Vũ nhìn vào gương, thấy mình hiện lên với vẻ mặt nhợt nhạt và hốc mắt sâu hoắm. Hình ảnh trong gương dường như không phải là anh, mà là một bóng ma đang cười cợt.

- "Mọi thứ mới chỉ bắt đầu."

"Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra kẻ đứng sau." Vũ nghĩ thầm. Anh cầm lấy chiếc bật lửa, châm lửa đốt tờ giấy mang dòng chữ nặc danh. Những cánh hoa bỉ ngạn trên sáp đỏ tan chảy, quyện vào làn khói đen kịt.

- "Dù là địa ngục, tôi cũng sẽ lôi ông ra khỏi đó."

Vũ quay người bước về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm lấy thành phố. Hồ Tây xa xa lấp lánh ánh đèn, như những đôi mắt đang dõi theo từng nhịp tim của anh.

- "Đêm rằm sẽ là kết thúc của tất cả."

Hồi 2: Khởi Phát

Màn đêm Hồ Tây đặc quánh như hắc ín, nuốt chửng ánh đèn đường yếu ớt. Vũ bước thấp bước cao trên bãi cỏ ẩm ướt, hơi lạnh thấm qua lớp áo khoác mỏng.

Anh dừng lại trước một bóng người nằm co quắp sát mép nước.

Đó là một cô gái trẻ, làn da tái nhợt dưới ánh trăng mờ.

Một sợi dây thép mảnh như tơ nhện siết chặt cổ nạn nhân, vệt máu khô đọng lại như con rết đen sì.

Vũ quỳ xuống, bàn tay run rẩy lật nhẹ lòng bàn tay đang co quắp của cô gái.

Một bông hoa bỉ ngạn bằng nhựa đỏ tươi hiện ra, chói mắt giữa khung cảnh xám xịt.

- "Lại là mày, kẻ gieo rắc tử thần." - Vũ nghiến răng, giọng khản đặc.

Anh lùi lại, quay lưng bỏ chạy khi tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ xa.

Sáng hôm sau, trong căn phòng làm việc bừa bộn của Lê Quốc, mùi giấy cũ và bụi bặm xộc thẳng vào mũi.

Lê Quốc ngồi trên chiếc ghế bành da sờn, đôi mắt trũng sâu nhìn chăm chăm vào Vũ.

- "Cậu đến để đòi bản thảo thứ mười ba đúng không?" - Quốc lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng lá khô cọ xát.
- "Tôi muốn biết tại sao mọi thứ trong sách đều đang diễn ra ở thực tại." - Vũ ném xấp ảnh hiện trường lên mặt bàn.

Quốc nhìn bức ảnh cô gái, gương mặt lão già vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không sóng.

Ánh mắt Vũ đảo qua mặt bàn, dừng lại ở một con dấu đồng chạm khắc tinh xảo hình bông bỉ ngạn.

- "Ông đã giết cô ấy sao?" - Vũ tiến sát, đôi bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.
- "Sáng tạo nghệ thuật đòi hỏi sự hiến dâng, Vũ ạ." - Quốc nhếch mép, để lộ hàm răng ố vàng.
- "Đó là tội ác, không phải nghệ thuật." - Vũ gằn giọng, hơi thở dồn dập.
- "Tội ác nằm ở kẻ không dám đối diện với kết cục." - Quốc đẩy cuốn bản thảo về phía Vũ.

Vũ cầm cuốn sách, lật đến chương hai: "Tiếng trống điểm tử thần".

Anh đọc lướt qua dòng chữ đỏ rực: "Ly rượu vang nhuốm máu, kẻ thế mạng sẽ gục ngã dưới ánh đèn sân khấu".

Vũ lao khỏi tòa soạn, chiếc xe máy gầm rú xé toạc màn mưa bụi.

Phòng trà "Ảo Ảnh" chìm trong ánh đèn màu tím ngắt và tiếng nhạc jazz ma mị.

Vy, nữ ca sĩ nổi tiếng, đang nâng ly rượu vang trên tay, chuẩn bị nhấp môi.

- "Dừng lại!" - Vũ xông lên sân khấu, hất văng ly rượu khỏi tay cô.

Rượu vang đỏ đổ tràn ra sàn gỗ, tạo thành vệt loang lổ như máu tươi.

- "Anh làm cái quái gì vậy, Vũ?" - Vy hét lên, đôi mắt mở to kinh ngạc.
- "Trong rượu có độc." - Vũ nói nhanh, hơi thở hổn hển.

Một gã nhạc công trống ngồi phía sau bỗng ôm ngực, mặt tím tái, lảo đảo đổ gục xuống bộ trống.

Tiếng "cạch" khô khốc vang lên khi chiếc dùi trống rơi xuống sàn.

Người nhạc công co giật dữ dội, bọt mép sùi ra, đôi mắt trợn ngược nhìn vào hư không.

- "Cái gì thế kia?" - Vy thét lên, lùi lại phía sau.

Vũ nhìn ly nước lọc đặt cạnh bộ trống, lòng bàn tay lạnh ngắt.

Anh đã tính sai, sát nhân không nhắm vào ly rượu vang xa hoa kia.

Sát nhân đã tráo đổi ly độc sang nước lọc của nhạc công ngay trước khi buổi diễn bắt đầu.

- "Chúng ta bị dẫn dắt ngay từ đầu." - Vũ lầm bầm, mồ hôi lạnh chảy dài trên sống lưng.

Cả khán phòng hỗn loạn, tiếng la hét chói tai che lấp tiếng nhạc.

Vũ nhìn quanh, tìm kiếm một bóng dáng khả nghi trong đám đông đang xô đẩy.

Không có ai, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên xác người nhạc công.

- "Đó là sự sắp đặt hoàn hảo." - Vũ nhìn lên trần nhà, nơi ánh đèn chùm phản chiếu hình ảnh méo mó của chính anh.

Cuốn bản thảo trong túi áo Vũ như nóng dần lên, thiêu đốt lớp vải.

Anh chạy ra cửa sau, nơi màn đêm đang chờ sẵn để nuốt chửng mọi manh mối.

- "Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi." - Một giọng nói thì thầm vang lên ngay sát bên tai Vũ.

Anh quay phắt lại, chỉ thấy bóng tối đặc quánh và mùi hoa bỉ ngạn nồng nặc trong không khí.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, một mảnh giấy nhỏ rơi xuống chân anh.

Trên đó là dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Trang thứ mười ba đang chờ cậu ở dưới đáy vực".

Vũ nhặt mảnh giấy, bàn tay run rẩy nhét sâu vào túi áo khoác.

Anh bước đi, mỗi bước chân như nặng ngàn cân giữa phố thị đang say ngủ.

Cuộc đua với tử thần này, anh không còn đường lùi.

Hồi 3: Điểm Xoay

Cơn bão đổ bộ vào Hà Nội, những hạt mưa quất mạnh vào mặt như hàng ngàn mũi kim châm. Vũ đứng trước cánh cửa gỗ lim của biệt thự Lê Quốc, tay nắm chặt chìa khóa dự phòng.

Cánh cửa hé mở một khe hẹp, mùi sắt gỉ xộc vào cánh mũi anh. Bóng tối trong căn phòng khách đặc quánh, nuốt trọn ánh sáng từ đèn đường ngoài kia.

Vũ bước từng bước nặng nề trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền. Tiếng mưa gào thét bên ngoài cửa kính cường lực tạo thành bản nhạc nền chết chóc.

Anh nhìn thấy chiếc ghế bành da bò phía cuối phòng. Một vũng chất lỏng sẫm màu loang lổ trên mặt sàn gỗ, ánh lên sắc đen dưới tia chớp rạch ngang trời.

Lê Quốc ngồi đó, đầu ngả ra sau, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà vô định. Vết cắt sắc lẹm trên cổ ông ta rỉ ra những giọt máu cuối cùng, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi.

Phía sau ghế, bóng một người đàn ông đứng sừng sững như một pho tượng tạc từ bóng tối. Tay hắn cầm con dấu đồng chạm khắc hình hoa bỉ ngạn, nóng rực hơi lửa.

Nam, gã trợ lý cũ của Quốc, đang ấn mạnh con dấu vào vết thương trên trán người chết. Sáp đỏ nóng chảy ra, đóng chặt vào da thịt, tạo thành một dấu ấn nghi lễ rợn người.

Vũ siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc trong không gian tĩnh mịch. Máu trong người anh như đông cứng lại, hơi lạnh từ cửa sổ mở toang tràn vào buồng phổi.

- "Mày làm gì vậy, Nam?"

Nam không quay đầu lại, vẫn thong thả thu con dấu vào chiếc hộp nhung tím. Hắn mỉm cười, để lộ hàm răng trắng nhợt nhạt trong bóng tối.

- "Trang sách thứ mười ba cuối cùng cũng được đóng dấu."
- "Mày điên rồi, đây là giết người!"

Nam xoay người lại, ánh mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. Hắn bước ra khỏi vùng tối, bàn tay vẫn còn vương chút vụn sáp đỏ.

- "Giết người ư, Vũ?"
- "Đúng, ông ấy là chủ của mày, người đã đưa mày ra khỏi vũng bùn."

Nam bật cười, một tràng cười khô khốc như tiếng lá khô cọ xát. Hắn tiến lại gần Vũ, khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một hơi thở.

- "Ông ta không phải chủ của tao, ông ta là kẻ cắp."
- "Cắp cái gì, cuộc đời của mày à?"
- "Cuộc đời tao là thứ nhỏ nhặt, ông ta đã cắp đi linh hồn của những người xứng đáng hơn."

Vũ lùi lại một bước, tay lần vào túi áo, chạm vào con dao xếp nhỏ. Ánh mắt Nam xoáy sâu vào anh, như thể muốn lột trần mọi bí mật Vũ đang cố giấu kín.

- "Mày biết mục đích thật sự của trang sách này không?"
- "Tao không quan tâm, tao chỉ biết tao phải bắt mày."
- "Mày không bắt được ai cả, bởi vì chính mày cũng đang nằm trong kế hoạch."

Nam giơ bàn tay lên, trên ngón trỏ của hắn có một vết sẹo hình cánh cung giống hệt vết cắt trên cổ Lê Quốc. Hắn chạm vào trán Vũ, lạnh toát.

- "Tại sao lại là tao?"
- "Vì mày là người duy nhất còn nhớ câu chuyện của mười hai trang trước."

Sấm chớp liên hồi, căn phòng rung chuyển trong tiếng gầm rú của thiên nhiên. Nam lùi lại, bóng hắn tan biến vào những góc khuất của biệt thự.

- "Đừng đi, Nam!"
- "Mày nên lo cho cái cổ của mình trước khi bình minh lên, Vũ."

Vũ lao đến, nhưng căn phòng trống rỗng chỉ còn tiếng mưa quất vào cửa kính. Anh nhìn lại chiếc ghế bành, Lê Quốc vẫn ngồi đó, ánh mắt chết chóc ấy như đang phán xét tội lỗi của những kẻ còn sống.

Trên trán người chết, hình hoa bỉ ngạn đỏ rực đang dần khô lại. Vũ quỳ xuống, hơi thở gấp gáp của anh hòa lẫn vào tiếng mưa rơi không dứt.

- "Chết tiệt, mọi chuyện chỉ mới bắt đầu."

Anh nhìn xuống bàn tay mình, những vệt máu tươi dính trên lòng bàn tay đang lan rộng. Cánh cửa biệt thự đập mạnh vào tường trong gió lốc, báo hiệu một đêm dài không hồi kết.

Hồi 4: Cao Trào

Cánh cửa gỗ lim bật mở, để lộ không gian phòng khách ngập trong ánh đèn chùm rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Nam đứng giữa phòng, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia máu như kẻ vừa bước ra từ địa ngục.

- "Mày đến rồi sao, Vũ?"

Nam cười gằn, giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát trên mặt sàn bê tông. Hắn cầm chặt con dao rọc giấy, lưỡi thép mỏng mảnh lóe lên tia sáng sắc lẹm dưới ánh đèn.

- "Lê Quốc đâu?"

Vũ đáp, tay đặt lên khẩu súng giấu trong lớp áo khoác. Hắn quan sát từng cử động nhỏ nhất của kẻ đối diện.

- "Lão già khốn kiếp đó đã cao chạy xa bay rồi!"

Nam gào lên, những tia nước bọt bắn ra kèm theo sự phẫn uất tột độ. Hắn vung tay, đập vỡ bình hoa sứ đắt tiền trên kệ.

- "Lê Quốc đã bán đứng Trần Phong!"

Vũ siết chặt báng súng, khớp ngón tay trắng bệch.

- "Bán đứng? Mày đang nói nhảm cái gì?"
- "Đúng, chính lão nộp bản thảo cho cảnh sát để đổi lấy cái danh tiếng hão huyền!"

Nam lao tới, khuôn mặt méo mó vì căm hận. Hắn tiếp tục gầm thét trong khi lưỡi dao rạch một đường dài trong không khí.

- "Phong đã chết vì sự phản bội bẩn thỉu đó!"
- "Phong chọn cái chết là vì hắn không chịu nổi sự thật về bản thảo của chính mình."

Vũ lùi lại một bước, giọng nói bình thản đến đáng sợ. Hắn giữ khoảng cách an toàn, ánh mắt quét qua từng góc khuất của căn phòng.

- "Mày im đi!"

Nam rít lên, lao đến như một con thú bị dồn vào bước đường cùng. Con dao rọc giấy vung lên, sượt qua vạt áo Vũ, để lại một vết rách dài.

- "Phong là thiên tài, hắn không bao giờ chịu khuất phục trước lũ cặn bã như bọn mày!"

Nam vung dao điên cuồng, những nhát chém chéo liên tiếp hướng về phía ngực Vũ. Hơi thở của hắn nặng nề, dồn dập như tiếng bễ lò rèn.

- "Buông dao xuống, Nam."

Vũ né người, né tránh những cú đâm hiểm hóc một cách thuần thục. Hắn nâng súng lên, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào vai kẻ sát nhân.

- "Đừng ép tao phải nổ súng."

Nam dừng lại, đôi môi run rẩy vì sự kích động quá mức. Hắn nhìn vào nòng súng, rồi lại cười điên dại.

- "Mày cũng giống lão thôi, lũ khốn nạn mang danh trí thức!"

Nam lao tới một lần nữa, lưỡi dao nhắm thẳng vào cổ họng Vũ. Khoảng cách thu hẹp lại chỉ còn trong tích tắc.

- "Chết đi!"

Tiếng kim hỏa va đập khô khốc vang lên. Một tia lửa nhỏ lóe lên từ đầu nòng súng, xé toạc không gian tĩnh lặng của biệt thự.

- "Á!"

Nam rú lên một tiếng đau đớn, thân hình vạm vỡ khựng lại giữa không trung. Viên đạn găm thẳng vào vai phải, khiến con dao rọc giấy rơi xuống sàn gỗ, vang lên tiếng "keng" khô khốc.

Nam lảo đảo, tay ôm lấy vết thương đang tuôn máu xối xả. Hắn ngã khuỵu xuống nền gạch, hơi thở đứt quãng thành từng hồi.

- "Mọi chuyện kết thúc rồi, Nam."

Vũ bước tới, mũi giày da chạm vào lưỡi dao đã hoen đỏ. Hắn nhìn xuống kẻ đang quằn quại trong vũng máu, ánh mắt không một chút gợn sóng.

- "Lê Quốc không cứu được mày, mà Phong cũng chẳng sống lại đâu."

Nam ngước nhìn, đôi mắt mờ đục vì đau đớn và sự tuyệt vọng. Hắn cố gắng cựa quậy, nhưng sức lực đã rời bỏ cơ thể.

- "Mày... mày cũng sẽ nhận lấy kết cục này thôi."

Nam thều thào, máu trào ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ vạt áo sơ mi trắng. Hắn gục đầu xuống, hơi thở dần trở nên yếu ớt.

Vũ quay lưng, bước ra phía cửa sổ lớn nhìn màn mưa vẫn đang trút xuống như muốn gột rửa mọi tội lỗi. Hắn lấy lại chiếc bật lửa, châm một điếu thuốc rồi lặng lẽ nhìn làn khói tan dần vào bóng tối.

- "Cuộc chơi này, chưa bao giờ có hồi kết."

Tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu vang vọng từ xa, xé tan sự tĩnh mịch của đêm Hà Nội. Vũ đứng yên, bóng hình hắn đổ dài trên bức tường, cô độc và lạnh lẽo.

Hồi 5: Dư Âm

Ánh sáng bình minh đầu tiên rạch ngang bầu trời, nhuộm màu máu loãng lên mặt hồ Tây phẳng lặng như gương. Sương mù tan dần, để lộ bãi cỏ ướt sũng dưới chân biệt thự Lê Quốc.

Vũ đứng bất động, hơi thở phả ra làn khói trắng đục hòa vào không khí lạnh lẽo. Dưới lớp cỏ úa, một vật thể kim loại ánh lên sắc đỏ ma mị của loài hoa bỉ ngạn.

Anh cúi xuống, những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh ngắt của con dấu. Kim loại chạm vào da thịt tạo nên một vết hằn đỏ rực, đau nhói như bị nung nóng.

- "Cuối cùng anh cũng tìm thấy nó, thám tử."

Giọng nói của Nam vang lên từ phía sau, trầm đục và mang theo hơi hướng của sự giải thoát. Vũ quay người lại, tay siết chặt con dấu đến mức các khớp xương chuyển màu trắng bệch.

- "Mày đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi đúng không, Nam?"

Nam bước tới, ánh mắt gã dán chặt vào vật chứng trong tay Vũ. Gã mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đôi mắt vốn đã vô hồn từ lâu.

- "Trò chơi không kết thúc vì anh tìm thấy con dấu. Nó chỉ vừa mới bắt đầu ở trang thứ mười ba thôi."

Vũ giơ cao con dấu bỉ ngạn, những đường nét chạm khắc tinh xảo in hằn lên khuôn mặt anh. Anh cảm nhận được sức nặng của nó, một sức nặng mang theo hơi thở của những người đã ngã xuống.

- "Cuốn sách đó không có kết cục, hay chính mày là kẻ viết nên cái kết cho nó?"
- "Tôi chỉ là người canh giữ những trang giấy trống, Vũ ạ."

Nam tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Vũ ngửi thấy mùi thuốc lá rẻ tiền và vị tanh của kim loại trên áo gã. Gã chìa tay ra, lòng bàn tay hướng lên phía trước đầy mời gọi.

- "Hãy đóng dấu xuống đi, nếu anh muốn biết tên kẻ sát nhân thực sự."

Vũ nhìn xuống cuốn nhật ký cũ nát đang nằm trên mặt đất, nơi trang thứ mười ba vẫn trắng tinh khôi. Trang giấy đó dường như đang hút lấy ánh sáng, chờ đợi một vết mực đỏ tươi để hoàn tất lời nguyền.

- "Nếu tao đóng dấu, chính tao sẽ là kẻ tiếp theo nằm dưới đáy hồ này, phải không?"
- "Đó là cái giá của sự thật, thứ mà anh đã theo đuổi suốt mười năm qua."

Vũ im lặng, tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ đá ven hồ nghe như tiếng thét của những linh hồn bị giam cầm. Anh nhìn vào mắt Nam, tìm kiếm một tia dao động, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng sâu hoắm.

- "Tại sao lại là tao, Nam? Tại sao không phải là kẻ khác?"
- "Vì anh là người duy nhất còn giữ lại được chút nhân tính trong cái thị trấn mục ruỗng này."

Nam cười khẩy, gã xoay người đi về phía biệt thự, để lại Vũ đứng trơ trọi giữa làn sương sớm. Vũ nhìn con dấu trong tay, những cánh hoa bỉ ngạn chạm khắc dường như đang cựa quậy.

- "Đứng lại! Mày nghĩ tao sẽ để mọi chuyện kết thúc dễ dàng như vậy sao?"

Nam dừng bước, không quay đầu lại nhưng giọng gã vang lên đầy thách thức.

- "Anh không có lựa chọn nào khác, thám tử ạ."

Vũ cúi xuống, đặt cuốn nhật ký lên mặt đá lạnh lẽo. Anh đưa con dấu sát lại gần trang giấy thứ mười ba, hơi nóng từ kim loại tỏa ra làm cong mép giấy.

- "Tao sẽ viết tên mày lên đây, dù phải trả giá bằng cả mạng sống."
- "Đừng nói suông, hãy hành động đi."

Vũ hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh đanh lại, quyết đoán như lưỡi dao cắm vào lòng đất. Anh ấn mạnh con dấu xuống trang giấy trống, một âm thanh khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Màu đỏ sẫm thấm nhanh qua lớp giấy, loang lổ như một vết thương hở miệng. Vũ nhìn thấy dòng chữ hiện lên, những nét chữ nguệch ngoạc nhưng sắc lạnh.

- "Đây... đây là tên của chính tao?"

Nam quay lại, gương mặt gã giờ đây trở nên méo mó dưới ánh sáng mặt trời gay gắt. Gã cười, tiếng cười vang vọng khắp mặt hồ như một bản án tử hình.

- "Chúc mừng anh, trang thứ mười ba đã được lấp đầy."

Vũ buông rơi con dấu, đôi bàn tay anh dính đầy mực đỏ, thứ màu không bao giờ có thể rửa sạch. Anh nhận ra, sự thật mà anh tìm kiếm bấy lâu chỉ là một tấm gương phản chiếu chính cái chết của bản thân.

- "Mày đã lừa tao từ đầu, Nam."
- "Không, anh tự lừa dối mình khi tin vào công lý."

Nam biến mất sau cánh cửa gỗ lim, chỉ còn lại Vũ và cuốn nhật ký đang rực cháy trong ánh bình minh. Trang thứ mười ba đã xong, và giờ, đến lượt Vũ trở thành trang thứ mười bốn.

Tags: trinh-tham, bi-an, sat-nhan, whodunit
NextGen Digital... Welcome to WhatsApp chat
Howdy! How can we help you today?
Type here...