TRUYỆN NGẮN TRỌNG SINH: Một shipper nghèo trọng sinh về năm 2010 đối mặt lựa chọn: dùng tiền mua Bitcoin làm giàu hay cứu tiệm phở của người mẹ sắp đổ bệnh. Đọc câu chuyện đầy cảm xúc.
📝 Danh sách các hồi
Hồi 1: Tiếng Còi Chợ Chiều
Mùi khói xe máy pha lẫn mùi nước lèo bò bốc lên nghi ngút từ chiếc nồi nhôm rỉ sét ở góc sân. Lâm ngồi trên chiếc ghế nhựa màu đỏ, tay cầm tờ hóa đơn giao hàng nát bươm. Dưới chân anh, bùn lầy của cơn mưa chiều Quận 4 vẫn còn đọng lại trên đôi dép tổ ong cũ kỹ. Anh nhìn chiếc điện thoại nứt màn hình hiển thị số dư tài khoản: tám mươi ngàn đồng.
Mẹ anh, bà Hai, đang lụi cụi bưng mâm phở nóng cho bàn khách cuối cùng ở góc chợ. Dáng bà gầy rộc, đôi vai nhô lên sau lớp áo bà ba sờn màu xanh lá. Bà bước đi khập khiễng, chân trái đau khớp mỗi khi trời trở lạnh. Lâm đứng dậy, đón lấy cái khay nhôm từ tay mẹ.
"Mẹ nghỉ đi, để con dọn."
"Còn mấy cái tô nữa là xong rồi." Bà Hai quẹt mồ hôi trên trán, cười nhạt. "Hôm nay chạy xe có mệt không con?"
"Dạ bình thường." Lâm đáp, mắt nhìn tránh đi nơi khác.
Bên ngoài đầu hẻm, tiếng còi xe hơi vang lên inh ỏi. Một chiếc Mercedes bóng loáng đi qua, hắt nước mưa bẩn lên vách tường gạch cũ. Lâm nhìn theo chiếc xe, lòng thắt lại. Anh ba mươi hai tuổi, chạy shipper mười hai tiếng một ngày, nhưng tiền thuốc cho mẹ vẫn phải đong đếm từng đồng.
Đêm đó, Lâm nằm trên căn gác xép chật chội, nóng hầm hập dưới mái tôn. Tiếng còi xe và tiếng cãi vã của nhà hàng xóm bên kia con kênh vọng lại đều đều. Anh lướt điện thoại đọc tin tức về tiền mã hóa. Một đồng Bitcoin hiện tại có giá sáu mươi ngàn đô la Mỹ.
"Nếu mình mua từ mười năm trước thì sao?" Lâm lẩm bẩm, mắt nhắm lại trong mệt mỏi.
Đột nhiên, tiếng quạt trần kêu rè rè trên đầu biến mất. Một làn gió mát lạnh thổi qua, mang theo mùi sương sớm chứ không phải mùi khói bụi Quận 4. Lâm mở mắt ra, giật mình ngồi dậy.
Hồi 2: Buổi Sáng Năm Hai Mươi Tuổi
Ánh nắng lọt qua khe liếp cửa sổ, rải những vệt sáng vàng nhạt lên chiếc chiếu cói. Lâm nhìn xuống đôi bàn tay mình. Không còn những vết chai sần đen đúa của những năm tháng cầm lái shipper. Da tay anh láng mịn, cánh tay săn chắc của một thanh niên đôi mươi.
Anh bước xuống chiếc thang gỗ gác xép, chân không hề tập tễnh. Dưới nhà, bà Hai đang đứng bên bếp lò. Lạ thay, vai bà không gù, tóc bà đen nhánh chứ không bạc nửa đầu như hôm qua. Bà đang thái hành tây, miệng ngân nga một điệu hò miền Tây cũ.
"Lâm, dậy sớm ăn phở đi con."
"Mẹ..." Giọng Lâm nghẹn lại.
"Sao mặt ngơ ngác vậy?" Bà Hai quay lại nhìn anh, tay cầm con dao thái. "Hôm nay ngày 12 tháng 10 năm 2010 đó. Lo ăn nhanh rồi đi học đi."
Năm 2010. Lâm đứng hình giữa nhà. Anh chạy ra cửa hẻm, nhìn bảng hiệu tiệm internet công cộng đầu đường: "Internet Tốc Độ Cao - 3.000đ/giờ". Anh rút trong túi quần ra tờ tiền polyme mệnh giá hai mươi ngàn đồng còn mới cứng.
Lâm lao vào tiệm internet, ngồi xuống chiếc ghế sofa rách góc. Anh gõ phím nhanh đến mức người ngồi bên cạnh phải quay sang nhìn. Trên màn hình CRT hiển thị diễn đàn công nghệ quốc tế. Một đồng Bitcoin lúc này chỉ có giá đúng 0.1 đô la Mỹ.
Hai mươi ngàn đồng của anh có thể đổi được gần một đô la, tức là mười đồng Bitcoin. Lâm cười thành tiếng giữa tiệm net. Kiến thức mười lăm năm sau đang nằm trong đầu anh. Đây chính là tấm vé số bằng vàng giúp anh đổi đời.
"Mình phải kiếm thật nhiều tiền mua Bitcoin." Lâm tự nhủ, mắt sáng lên trước màn hình.
Hồi 3: Cơn Thèm Khát Số Hóa
Suốt hai tuần tiếp theo, Lâm không đến trường đại học. Anh xin làm ca đêm tại một kho hàng ở cảng Khánh Hội để tích lũy tiền. Mỗi buổi sáng, anh cầm số tiền lương ba mươi ngàn đồng ra tiệm net để tìm cách mua Bitcoin qua diễn đàn Liberty Reserve.
"Mày dạo này sao vậy Lâm?" Khánh, bạn học cùng lớp, chặn anh lại ở cổng chợ. "Thầy điểm danh thiếu mày suốt."
"Tao bận việc quan trọng." Lâm đáp, mắt nhìn xung quanh lo sợ mất thời gian.
"Việc gì quan trọng hơn thi học kỳ?" Khánh nhíu mày. "Mẹ mày cứ hỏi tao sao mày đi sớm về trễ suốt."
"Mày đừng nói gì với mẹ tao hết." Lâm gạt tay Khánh ra, bước đi vội vã.
Trong lòng Lâm lúc này chỉ có những con số nhảy múa. Một đô la, mười đô la, một trăm đô la. Anh cần mua ít nhất một ngàn Bitcoin trước khi giá của nó cất cánh vào năm sau. Anh từ chối ăn những bữa cơm gia đình, chỉ mua ổ bánh mì khô khốc ăn vội bên bàn phím.
Nhưng số phận không dễ dàng như anh nghĩ. Bà Hai gọi anh vào phòng tối hôm đó. Trên chiếc bàn gỗ mục, bà đặt một xấp giấy tờ nợ nần màu hồng nhạt. Chủ đất đòi tăng tiền thuê mặt bằng tiệm phở lên gấp ba lần từ tháng sau, nếu không phải dọn đi.
"Mẹ tính mượn dì Út ít tiền giữ tiệm." Bà Hai cúi đầu, ngón tay vặn vào nhau. "Tiệm này là nguồn sống của gia đình mình."
"Đừng mẹ." Lâm nói lớn. "Đừng mượn nợ. Mẹ đưa tiền đó cho con đầu tư đi."
"Đầu tư cái gì?" Bà Hai ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt đầy lo âu. "Con chơi trò điện tử trên mạng đó hả? Người ta nói cái đó lừa đảo."
"Không phải lừa đảo!" Lâm siết chặt nắm tay. "Mười năm nữa nó trị giá hàng triệu đô. Mẹ tin con đi!"
Bà Hai im lặng, đôi mắt buồn bã nhìn đứa con trai duy nhất. Bà không hiểu Bitcoin là gì. Bà chỉ thấy đứa con mình ngày càng gầy gò, mắt đỏ ngầu và nói những lời viển vông. Bà lắc đầu, cất xấp giấy nợ vào tủ.
Hồi 4: Đường Ranh Giới
Lâm quyết định hành động một mình. Anh biết kiếp trước tiệm phở của mẹ sẽ bị dẹp bỏ vào cuối năm 2010 vì không kham nổi tiền thuê, khiến bà Hai phải đi làm thuê và mắc bệnh khớp nặng. Nhưng lần này, anh tin rằng nếu anh mua được năm ngàn Bitcoin, anh có thể mua lại cả con phố này vào năm 2020.
Anh gom hết tiền lương ca đêm được năm trăm ngàn đồng. Anh cần thêm hai triệu nữa để hoàn tất giao dịch mua hai ngàn Bitcoin từ một người bán trên mạng. Lâm đứng trước chiếc tủ gỗ của mẹ, nơi bà cất tiền lời tiệm phở hàng ngày trong cái hộp sắt đựng bánh cũ.
"Lâm, con làm gì đó?"
Tiếng bà Hai vang lên từ phía cửa bếp. Lâm giật bắn mình, tay đang cầm cái hộp sắt chứa hai triệu rưỡi tiền mặt. Đó là tiền để bà Hai trả tiền thuê nhà và tiền mua nguyên liệu cho tuần sau.
"Con... con cần mượn số tiền này." Lâm lắp bắp, mắt nhìn thẳng vào mẹ.
"Con tính lấy tiền tiệm đi chơi game tiếp hả?" Giọng bà Hai run lên, không phải vì giận mà vì thất vọng. "Tiền đó là mồ hôi nước mắt của mẹ cả tháng trời."
"Con không chơi game! Con đang cứu gia đình mình!" Lâm hét lên, ôm chặt cái hộp sắt chạy ra cửa.
Bà Hai đuổi theo, nhưng bước chân khập khiễng của bà không thể đuổi kịp Lâm. Bà vấp phải ngạch cửa, ngã nhào xuống nền đất xi măng cát bụi. Tiếng động khô khốc vang lên cùng tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ của mẹ làm Lâm khựng lại ở góc hẻm.
Anh nhìn cái hộp sắt trong tay, rồi nhìn lại mẹ đang nằm bất động dưới đất. Khói từ lò phở vẫn bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của quế và hồi. Đây là tiệm phở nuôi anh khôn lớn. Đây là người mẹ đã hy sinh cả cuộc đời cho anh.
Lâm đứng giữa con hẻm nhỏ. Một bên là năm ngàn Bitcoin trị giá hàng trăm triệu đô la trong tương lai. Một bên là người mẹ đang đau đớn trên nền đất lạnh lẽo. Anh siết chặt chiếc hộp sắt, răng nghiến chặt đến bật máu.
Hồi 5: Vị Phở Trên Đầu Lưỡi
Lâm quay lại, quỳ sụp xuống bên cạnh mẹ. Anh đỡ bà Hai dậy, đặt chiếc hộp sắt trở lại trên bàn gỗ.
"Con xin lỗi. Con sai rồi mẹ."
Bà Hai nhìn anh, giọt nước mắt lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn sớm. Bà ôm lấy đầu con trai, không nói một lời trách móc. Lâm ngửi thấy mùi dầu gió quen thuộc trên vai áo mẹ, mùi hương ấm áp bảo bọc anh suốt thời thơ ấu.
Chiều hôm đó, Lâm không ra tiệm internet nữa. Anh ra chợ mua hai ký xương ống bò, một ký gừng già và hành củ đem về phụ mẹ đốt lò. Anh dùng đôi bàn tay trẻ tuổi của mình để lau chùi bàn ghế gỗ, dọn dẹp đống tô chén cũ bám đầy dầu mỡ.
"Hôm nay Lâm nấu nước lèo ngon hơn mọi khi nha." Một người khách quen trong chợ cười nói khi bưng tô phở nóng.
"Dạ, tại hôm nay em ninh xương kỹ hơn." Lâm cười, tay múc nước lèo đều đặn.
Anh quyết định không mua Bitcoin nữa. Số tiền hai triệu rưỡi được trả đúng hạn cho chủ nhà đất để giữ lại tiệm phở Quận 4. Lâm chọn ở lại thế giới thực tại, chăm sóc mẹ mỗi ngày, giúp bà chữa trị dứt điểm căn bệnh đau khớp trước khi nó trở nên quá muộn.
Năm 2026. Lâm ngồi trong tiệm phở khang trang rộng rãi tại Quận 4, bây giờ tiệm đã thuộc quyền sở hữu của gia đình anh. Bà Hai lúc này đã ngoài bảy mươi, đang ngồi trên chiếc ghế bành uống trà, chân không còn đau nhức mỗi khi mùa mưa tới.
Lâm mở điện thoại xem bảng giá tài chính trực tuyến. Giá Bitcoin hôm nay đã vượt ngưỡng bảy mươi ngàn đô la Mỹ. Anh nhìn màn hình, khẽ mỉm cười rồi cất điện thoại vào túi quần.
"Lâm ơi, múc cho bàn số ba hai tô phở nhiều bánh nha con." Bà Hai gọi vọng ra từ bàn trà.
"Dạ con làm liền mẹ ơi." Lâm đáp, tay cầm chiếc vá nhôm múc nước lèo nóng hổi.
Anh không có hàng ngàn Bitcoin, không có biệt thự xa hoa hay xe hơi bóng loáng. Nhưng anh có người mẹ khỏe mạnh đang mỉm cười bên cạnh. Đối với Lâm, vị nước lèo ngọt thanh thơm mùi hành hoa lúc này mới chính là tấm vé số bằng vàng quý giá nhất thế giới.
Join the conversation