Ngày Hôn Lễ Không Cần Gió Đông - Truyện Trọng Sinh Trả Thù (Full Bản)

TRUYỆN TRỌNG SINH TRẢ THÙ: Vy trọng sinh về ngày hôn lễ định mệnh năm 2021, mang theo ký ức đau thương về căn hầm tối và quyết tâm phá hủy âm mưu của gia tộc nhà chồng. Đọc truyện trọng sinh trả thù gay cấn.

truyện trọng sinh trả thù
Ảnh minh họa: Ngày Hôn Lễ Không Cần Gió Đông - Truyện Trọng Sinh Trả Thù

Hồi 1: Mồi Câu

Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai nhịp khô khốc, xuyên qua lớp sương mù dày đặc trong tâm trí Vy. Mùi hương trầm nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến lồng ngực cô thắt lại đau đớn.

— Cô dâu của nhà họ Trịnh, đừng có nhúc nhích.

Giọng bà thợ trang điểm sắc lạnh như dao cạo, ghim chặt Vy vào chiếc ghế gỗ chạm trổ hình rồng. Vy mở bừng mắt, đôi đồng tử co rút vì ánh đèn chùm rực rỡ phản chiếu trong gương. Bàn tay cô run rẩy, những móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu.

— Sao... sao tôi lại ở đây?

Vy thều thào, hơi thở đứt quãng như thể vừa thoát khỏi một tảng đá đè nặng ngàn cân. Ký ức về căn hầm tối tăm, hơi lạnh của bê tông và tiếng khóa cửa lạch cạch vẫn còn ám ảnh từng tế bào. Cô nhớ như in bóng tối nuốt chửng lấy cơ thể mình ngày 28/05/2021, ngày mà lẽ ra cô đã chết.

— Hôm nay là ngày đại hỷ, cô đừng nói gở.

Bà ta gạt mạnh chiếc cọ trang điểm, vệt phấn trắng dày cộm phủ lên khuôn mặt tái nhợt của Vy. Vy nhìn xuống tà áo dài đỏ thêu phượng, sắc đỏ rực rỡ tựa như màu máu cô từng đổ dưới căn hầm ấy.

— Ngày 28 tháng 5... chúng ta đang ở năm nào?

Vy nắm chặt lấy cổ tay bà ta, lực siết mạnh đến mức những đốt ngón tay trắng bệch. Bà ta hất tay Vy ra, ánh mắt liếc nhìn cô đầy vẻ khinh miệt và dè chừng.

— Cô bị ma ám hay sao mà hỏi mấy câu ngớ ngẩn thế này?

— Trả lời tôi, đây là năm bao nhiêu?

Vy gầm lên, giọng nói khản đặc xé tan bầu không khí ngột ngạt trong căn phòng tân hôn. Cánh cửa gỗ nặng nề đột ngột mở tung, một người đàn ông mặc âu phục đen bước vào. Đôi giày da bóng loáng của hắn gõ xuống sàn nhà những nhịp đanh thép, khiến không gian rung chuyển.

— Vy, em lại đang giở trò gì thế?

Giọng nói trầm đục, mang theo uy quyền khiến Vy tê liệt toàn thân ngay tức khắc. Cô quay lại, đôi mắt mở to nhìn gương mặt quen thuộc nhưng đầy sự tàn độc của Trịnh Khải.

— Anh... anh vẫn còn sống?

Vy lùi lại phía sau, chiếc ghế gỗ va vào tường tạo ra tiếng động chát chúa. Trịnh Khải tiến lại gần, ngón tay hắn vuốt ve vành tai cô, lạnh lẽo như băng giá.

— Tôi sống hay chết, chẳng lẽ vợ sắp cưới của tôi lại không rõ?

Hắn cúi sát vào tai cô, hơi thở nồng mùi thuốc lá và dục vọng chiếm hữu.

— Nếu em còn không ngoan ngoãn, căn hầm tối đó sẽ không chỉ là nơi em nằm mơ đâu.

Vy run rẩy, khuôn mặt cô trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm gáy. Cô nhận ra mình đã trở về đúng thời điểm định mệnh đó, khi mọi bi kịch còn chưa kịp bắt đầu.

— Đúng, tôi sẽ ngoan.

Vy cười nhạt, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu của Trịnh Khải trong gương. Cô không còn là cô gái ngây thơ chờ đợi cái chết dưới hầm sâu năm ấy nữa. Trịnh Khải nheo mắt, bàn tay hắn bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn.

— Tốt nhất là vậy, vì hôm nay không có cơn gió nào cứu nổi em đâu.

— Tôi không cần gió, tôi cần cái chết của anh.

Vy thầm thì, giọng nói đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy nhưng chứa đầy sự thù hận. Trịnh Khải sững người trong giây lát, nụ cười trên môi hắn méo mó vì sự thách thức đột ngột.

— Em vừa nói gì?

Vy gạt tay hắn ra, chỉnh lại vạt áo dài, gương mặt bình thản lạ thường.

— Tôi nói, hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ của nhà họ Trịnh. Và của cả cuộc đời anh.

Cô cầm lấy thỏi son đỏ, tô lên đôi môi đang run rẩy của mình một cách dứt khoát. Bà thợ trang điểm đứng sững bên cạnh, bàn tay cầm cọ lơ lửng giữa không trung vì sợ hãi.

— Cô dâu, còn phần trang điểm mắt...

— Không cần, tôi thích nhìn mọi thứ rõ ràng như thế này.

Vy đứng dậy, tà áo dài đỏ quét trên sàn nhà như dòng máu tuôn chảy. Cô bước về phía cửa, bỏ lại sau lưng sự kinh ngạc tột độ của kẻ đang nắm giữ vận mệnh mình. Ngày 28/05/2021, cô sẽ không để mình bị chôn vùi trong bóng tối một lần nào nữa.

Hồi 2: Khởi Phát

Tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai nhịp khô khốc, xuyên qua lớp sương mù dày đặc trong tâm trí Vy. Mùi hương trầm nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng kéo dài từ kiếp trước. Vy siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm máu. Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy trắng giản dị rồi bước xuống cầu thang gỗ.

Dưới phòng khách, không khí đặc quánh sự ngột ngạt. Bà Trịnh ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, đôi mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua bộ đồ mặc nhà của Vy.

— Cô chậm trễ quá đấy, tiểu thư nhà họ Vy.

Bà Trịnh hất cằm, chiếc vòng ngọc trên cổ tay va vào thành ghế tạo nên âm thanh khô khốc. Vy dừng chân, đôi mắt điềm tĩnh nhìn thẳng vào người đàn bà đầy uy quyền.

— Nhà tôi không có thói quen tiếp đón khách không mời mà đến vào giờ này.

Vy nở một nụ cười nhạt, không chút sợ hãi. Bà Trịnh bật cười, tiếng cười khô khốc như lá vàng bị nghiền nát.

— Cái nhà này còn bao nhiêu giá trị để tôi phải kiêng nể đây?

Bà ta ném xấp ảnh chụp Vy tại công ty xuống mặt bàn kính. Những tấm hình ghi lại cảnh Vy đang làm việc vất vả trong bộ đồng phục bạc màu.

— Loại con gái làm thuê làm mướn như cô, bước chân vào cửa nhà họ Hoàng quả là một kỳ tích.

Bà Trịnh nhấp một ngụm trà, đôi mắt ánh lên sự khinh miệt không che giấu. Vy bước đến gần, nhìn thẳng vào mặt bà ta mà không chớp mắt.

— Việc tôi làm nuôi sống bản thân, không cần bà phải bận tâm. Chuyện đó chấm dứt ngay hôm nay.

Bà Trịnh đập mạnh tách trà xuống đĩa, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

— Con dâu nhà họ Hoàng không được phép xuất hiện ở mấy chốn hạ đẳng ấy.

Vy siết chặt vạt áo, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực. Cô nhớ lại kiếp trước, Hoàng luôn mặc bộ vest màu xanh đậm mỗi khi mẹ anh đến nhà. Nhưng hôm nay, Hoàng đang đứng cạnh cửa sổ, khoác trên mình bộ âu phục màu xám tro. Chiếc ghim cài áo hình con thiên nga bạc lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Biến số này khiến máu trong người Vy đông cứng lại.

— Anh Hoàng, anh không định nói gì sao?

Vy chuyển hướng nhìn sang người đàn ông đang đứng lặng lẽ phía sau bà Trịnh. Hoàng quay lại, ánh mắt anh ta lạ lẫm, hoàn toàn thiếu vắng sự nuông chiều trước kia.

— Mẹ tôi nói đúng, cô nên nghỉ việc đi.

Câu nói nhẹ bẫng nhưng như nhát dao đâm trúng tim Vy. Anh ta không nhìn cô, chỉ chăm chú chỉnh lại tay áo.

— Tôi không phải món đồ chơi để anh định đoạt.

Vy bước tới, gằn từng chữ một, giọng cô run lên vì sự phẫn nộ. Hoàng nhướn mày, nụ cười trên môi anh ta trở nên méo mó và khó hiểu.

— Cô tưởng mình vẫn là người được tôi cưng chiều như trước sao?

Bà Trịnh xen vào, tiếng cười của bà ta vang vọng trong căn phòng vắng.

— Cô nên biết điều, đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh.

Vy nhìn quanh phòng khách, những món đồ cổ từng quen thuộc giờ bỗng trở nên dị dạng. Mỗi chi tiết nhỏ trong căn phòng đều đang thay đổi so với ký ức của cô.

— Tôi sẽ không bỏ việc, và hôn lễ này cũng không nhất định phải diễn ra.

Vy xoay người, định bước lên lầu để cắt đứt cuộc đối thoại vô nghĩa. Bà Trịnh đứng phắt dậy, tiếng giày cao gót nện mạnh trên sàn gỗ.

— Cô nghĩ mình có tư cách từ chối sao?

Bàn tay bà ta nắm lấy cổ tay Vy, lực đạo mạnh đến mức khiến cô đau nhói. Vy quay lại, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.

— Bà thử xem tôi có làm được không.

Hoàng tiến lại gần, bàn tay anh ta đặt lên vai bà Trịnh như một sự ngăn cản đầy toan tính. Anh ta nhìn Vy, ánh mắt dò xét như đang tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt cô.

— Ngày mai tôi sẽ quay lại, mong cô suy nghĩ kỹ về vị trí của mình.

Họ bước ra cửa, chiếc xe sang trọng nổ máy rồi nhanh chóng khuất dạng sau màn sương. Vy đứng đó, nhìn chiếc ghim cài áo rơi lại trên thảm, hình con thiên nga bị gãy cánh. Sự thật về kiếp sống này bắt đầu lộ diện qua những vết nứt của thời gian.

Hồi 3: Điểm Xoay

Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc hắt xuống mặt bàn thờ gia tiên, tạo thành những vệt sáng lở loét trên khuôn mặt trang điểm đậm của Vy. Mẹ chồng cô, bà Lan, mỉm cười, đôi bàn tay đeo đầy nhẫn vàng run lên khi cầm chiếc kiềng chạm trổ rồng phượng.

— Con dâu, đeo kiềng vàng này vào để đón phúc lộc về nhà chồng.

— Phúc lộc này, con xin phép từ chối.

Bà Lan khựng lại, đôi mắt sắc lẻm quét qua gương mặt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng của Vy. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ phía hàng ghế khách mời, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm giả tạo.

— Vy, con đừng làm trò trẻ con trong ngày đại hỷ.

— Mẹ gọi việc ngoại tình của con trai mẹ là đại hỷ sao?

Vy đứng thẳng dậy, chiếc áo dài cưới thêu hoa sen trắng toát lên vẻ lạnh lẽo đến gai người. Cô lấy chiếc điện thoại trong túi xách, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình.

— Chuyện này là sao? Con đang nói bậy bạ gì thế?

— Để con cho mọi người xem món quà cưới đích thực mà anh Khang dành cho con.

Màn hình tivi lớn đặt ở trung tâm phòng khách bỗng chớp tắt, rồi hiện lên dòng tin nhắn chát chít đầy mùi vị dơ bẩn giữa Khang và người phụ nữ lạ. Những bức ảnh chụp lén cảnh Khang ôm ấp nhân tình trong căn hộ riêng hiện ra rõ mồn một trước sự chứng kiến của hai họ.

— Khang, anh giải thích đi, đây là cái gì?

— Đó chỉ là hiểu lầm, Vy, em bỏ điện thoại xuống ngay!

Khang lao tới, mặt đỏ gay, gân cổ quát tháo giữa sự ngỡ ngàng của quan khách. Vy lùi lại, đôi mắt cô không một chút dao động, chỉ còn sự khinh miệt lạnh lẽo.

— Chưa hết đâu, anh còn muốn nhốt tôi vào căn phòng tối ở tầng ba đúng không?

— Cô điên rồi, mau tắt cái tivi đó đi!

Bà Lan gào lên, bà ta vứt chiếc kiềng vàng xuống bàn, tiếng kim loại va chạm kêu lên chói tai. Khách mời bắt đầu đứng dậy, những chiếc điện thoại giơ lên cao, ghi lại toàn bộ màn kịch vạch trần.

— Đây là bản kế hoạch anh soạn, gửi cho đám người giúp việc để khóa trái cửa phòng tôi đêm nay.

— Vy, đừng ép anh đến đường cùng!

Khang rút chiếc điều khiển từ xa trong túi áo, định nhấn nút ngắt kết nối với hệ thống tivi. Vy bước tới, nhanh như cắt, giật lấy chiếc điều khiển rồi ném mạnh xuống sàn nhà, vỡ tan tành.

— Đường cùng là nơi anh đã tự dẫn mình vào từ lâu rồi.

— Mày là con đàn bà hỗn xược, tao sẽ không để yên cho mày!

Bà Lan lao đến, toan tát vào mặt Vy nhưng cô nghiêng người, khiến bà ta hụt đà, lảo đảo dựa vào bàn thờ. Những bó nhang bắt đầu cháy rực, khói tỏa ra mù mịt, làm khung cảnh trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết.

— Mẹ định đánh con thêm một cái nữa để che đậy sự nhục nhã này sao?

— Con dâu, con làm vậy thì danh dự gia đình này sẽ đi về đâu?

— Danh dự đã tan nát từ cái ngày anh ta dẫn người đàn bà kia về căn hộ của chúng con rồi, thưa mẹ.

Tiếng cười nhạt của Vy vang lên, xé toạc không gian ngột ngạt của sảnh tiệc. Cô nhìn thẳng vào camera của một vị khách, đôi mắt ánh lên tia sáng sắc lẹm của kẻ chiến thắng.

— Hôm nay không phải ngày hôn lễ, mà là ngày tàn của một vở kịch lỗi thời.

— Cô nghĩ cô thoát được sao, Vy?

— Anh cứ thử xem, Khang, tôi đã gửi toàn bộ dữ liệu này cho cảnh sát và báo chí rồi.

Khang cứng họng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hắn run rẩy nhìn xung quanh khi thấy những ánh mắt khinh bỉ từ bạn bè đang đổ dồn về phía mình. Bà Lan ngồi sụp xuống ghế, đôi bàn tay gầy guộc ôm lấy ngực, hơi thở đứt quãng.

— Mọi người về đi, tiệc tan rồi.

Vy cất điện thoại vào túi, xoay người bước đi trên đôi giày cao gót, tiếng gót giày gõ nhịp đều đặn trên sàn đá. Cô không quay đầu nhìn lại, bỏ lại sau lưng đống đổ nát của một cuộc tình không có gió đông.

— Vy, dừng lại, chúng ta còn chưa nói chuyện xong!

— Không còn gì để nói, cuộc đời tôi từ hôm nay không còn liên quan đến nhà các người.

Cửa chính mở tung, gió lạnh tràn vào, cuốn bay lớp khói nhang mờ ảo. Vy bước ra ngoài, bóng dáng cô nhỏ bé nhưng cứng cỏi, hòa vào màn sương xám của buổi trưa không nắng.

Hồi 4: Cao Trào

Ánh đèn chùm pha lê chao đảo, đổ bóng dài lên khuôn mặt tái mét của Vy. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.

— Đưa cái thứ đó đây, đồ đàn bà điên rồ!

Trịnh Hoàng gầm lên, lao về phía Vy như một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn vung tay, định giật phăng thiết bị lưu trữ bằng chứng.

— Thằng khốn, mày định làm gì con gái tao?

Ông Nam, bố của Vy, nhanh như cắt lao ra, dùng thân hình hộ pháp hất mạnh Trịnh Hoàng văng vào bàn tiệc. Tiếng ly tách vỡ vụn hòa lẫn trong tiếng thét kinh hoàng của khách mời.

— Bố, để con. Đừng nhúng tay vào vũng bùn này.

Vy đứng thẳng người, đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng vào đám đông đang xì xào. Cô giơ chiếc điện thoại lên cao, màn hình vẫn sáng rực những con số tài chính đen tối.

— Trịnh Hoàng, anh sợ cái gì? Sợ những con số này tố cáo đế chế Nam Sông Hồng của gia đình anh chỉ là một trò ảo thuật rửa tiền?

Bà Trịnh đứng dậy, bộ váy lụa là đắt tiền giờ nhăn nhúm vì những cái nắm tay run rẩy. Bà ta cố giữ vẻ điềm tĩnh nhưng đôi mắt lại láo liên nhìn về phía cửa sảnh.

— Vy, con đang nói nhảm cái gì thế? Ngày vui của hai đứa, đừng để sự hồ đồ làm hỏng tất cả.

— Ngày vui? Hay là ngày tôi chính thức trở thành tấm bình phong cho những phi vụ phi pháp của các người?

Vy bước tới một bước, giọng cô sắc lẹm như lưỡi dao cạo. Cô nhấn một phím trên màn hình, đoạn ghi âm cuộc đối thoại của bà Trịnh với một gã trùm tài chính vang lên vang dội khắp căn phòng.

— Dự án Nam Sông Hồng... chỉ là cái hố để chôn tiền bẩn. Mọi người có nghe rõ không?

Cả sảnh tiệc im phăng phắc. Những khuôn mặt sang trọng bỗng chốc trở nên xám ngoét vì hoảng sợ.

— Mày... mày dám...

Bà Trịnh chỉ tay vào mặt Vy, hơi thở dồn dập trong lồng ngực. Bà ta muốn hét lên nhưng cổ họng nghẹn đắng, chỉ còn lại những tiếng rít khe khẽ.

— Tôi dám làm tất cả để thoát khỏi cái lồng son này.

Vy xoay người, để ánh sáng màn hình điện thoại chiếu thẳng vào gương mặt tái mét của mẹ chồng. Cô nhìn xoáy vào đôi mắt đang giãn ra vì hoảng loạn của bà ta.

— Bà đã chọn sai người rồi. Tôi không phải là con rối để bà giật dây trong trò chơi rửa tiền này.

Trịnh Hoàng loạng choạng đứng dậy, gạt những mảnh thủy tinh vương trên vạt áo vest. Hắn nhìn quanh, thấy những chiếc máy quay của truyền thông đang chĩa thẳng về phía mình.

— Mẹ, rút thôi! Không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Trịnh Hoàng kéo tay mẹ, giọng hắn khản đặc và run rẩy. Hắn không còn vẻ đạo mạo của một thiếu gia hào nhoáng, chỉ còn lại sự hèn nhát của một kẻ bị lột trần.

— Đồ khốn, mày sẽ phải trả giá vì chuyện này!

Bà Trịnh rít qua kẽ răng, quay lưng bước đi trong nhục nhã. Bà ta không dám ngoái đầu nhìn lại, chiếc váy dạ hội quét qua mặt sàn như một vệt máu nhạt.

— Về mà chuẩn bị luật sư đi, vì những gì tôi giữ trong đây còn nhiều hơn thế.

Vy nhìn theo bóng lưng xiêu vẹo của hai mẹ con nhà Trịnh khuất dần sau cánh cửa lớn. Cô buông điện thoại xuống, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

— Con làm tốt lắm.

Ông Nam đặt tay lên vai Vy, ánh mắt ông lộ rõ sự tự hào xen lẫn lo âu. Ông biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu sau đêm nay.

— Con không còn đường lui nữa, bố ạ.

Vy nhìn vào chiếc gương lớn phía cuối sảnh, thấy mình trong bộ váy cưới lộng lẫy nhưng cô độc. Cô không rơi một giọt nước mắt, sự trống rỗng trong lòng đã được lấp đầy bằng quyết tâm.

— Không ai có thể ép con sống trong bóng tối của gia đình đó thêm một giờ nào.

Tiếng gió rít qua khe cửa sảnh tiệc, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối đông. Vy tháo chiếc vòng cổ kim cương ném mạnh xuống sàn nhà.

— Mọi thứ kết thúc rồi.

Tiếng kim cương va vào đá lát nền vang lên thanh mảnh, sắc lẻm. Đó là âm thanh của sự tự do, đau đớn nhưng đầy khao khát.

— Chúng ta về nhà thôi, bố.

Vy bước đi, gót giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên nền đá hoa cương. Cô bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của một đám cưới xa hoa, chính thức bước vào cuộc đời mới.

Hồi 5: Dư Âm

Cánh cửa gỗ lim của phòng khách nhà họ Vy khép lại, ngăn cách tiếng còi xe ồn ã ngoài kia. Bố của Vy, ông Minh, đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm vang lên khô khốc.

— Con đã làm đúng, Vy à. — Ông Minh nhìn thẳng vào mắt con gái, khóe môi nhếch lên một tia tự hào.

— Bố không tiếc nuối mối thông gia với Trịnh Gia sao? — Vy hỏi, giọng trầm đục.

— Họ chỉ là những kẻ dùng tiền để che đậy rác rưởi. — Ông Minh đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn ra màn mưa trắng xóa.

— Nhưng họ không dễ dàng buông tha cho chúng ta đâu. — Vy siết chặt chiếc điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch.

— Đời người như ván cờ, ai sợ thua thì kẻ đó đã mất tất cả trước khi bắt đầu. — Ông Minh cười sảng khoái, không chút sợ hãi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng. Trên màn hình là một dãy số lạ, không có tên lưu.

— Nếu muốn bố mình vẫn giữ được chiếc ghế ở tập đoàn, hãy xóa sạch những gì cô đang nắm giữ. — Một giọng nói rè rè qua bộ lọc âm thanh vang lên.

— Đang đe dọa tôi đấy à? — Vy lạnh lùng đáp trả, ánh mắt rực lên tia sáng sắc lẹm.

— Đó là lời cảnh báo cuối cùng, đừng để lòng tự trọng giết chết tương lai của cả gia đình. — Kẻ lạ mặt gằn giọng.

Vy tắt máy, không một chút do dự. Cô quay sang nhìn bố, rồi lặng lẽ mở chiếc laptop đặt trên bàn trà.

— Bố, con sẽ không để họ chạm vào bố. — Vy nói, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.

— Con định làm gì? — Ông Minh tiến lại gần, lông mày khẽ nhướn lên.

— Kết thúc mọi thứ. — Vy đáp, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính.

Tệp tin mang tên "Trịnh Gia - Báo cáo rửa tiền" đang chuyển trạng thái tải lên máy chủ của Bộ Công an. Những thanh trạng thái chạy dọc màn hình như những vệt sáng trong đêm tối.

— Con đã gửi toàn bộ hồ sơ giao dịch, danh sách các công ty ma và cả lịch sử dòng tiền của Trịnh Gia. — Vy giải thích, hơi thở trở nên đều đặn.

— Con biết hậu quả nếu sai sót không? — Ông Minh trầm giọng, nhưng bàn tay ông đặt lên vai con gái lại hết sức kiên định.

— Con đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ ba năm trước. — Vy nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.

Màn hình hiện lên thông báo: "Tải lên thành công". Vy đóng nắp máy, tiếng "cạch" vang lên đanh gọn trong căn phòng vắng.

— Bây giờ, chúng ta chỉ cần chờ đợi cơn bão quét qua. — Vy đứng dậy, bước ra phía cửa chính.

— Con đi đâu trong mưa thế này? — Ông Minh đuổi theo, nắm lấy tay cô.

— Đi xem sự sụp đổ của một đế chế. — Vy gạt tay bố ra, bước ra hiên nhà.

Mưa Hà Nội quất vào mặt cô đau rát. Gió lùa qua kẽ lá, rít lên từng hồi như tiếng khóc than của những kẻ sắp bị vùi dập. Vy không ngoảnh lại, cô bước thẳng vào màn nước dày đặc. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng dáng cô đơn độc nhưng kiêu hãnh.

— Đêm nay sẽ dài lắm, Trịnh Gia ạ. — Cô thì thầm với chính mình, giọng nói tan biến vào tiếng mưa rơi.

Cô đi bộ dọc con phố vắng, nước mưa thấm đẫm mái tóc và lớp trang điểm. Từng giọt lạnh lẽo chảy dài trên gò má, nhưng trái tim cô lại nóng bừng một luồng nhiệt lượng khó tả.

— Cô nghĩ mình thắng rồi sao? — Một chiếc xe hơi đen bóng trờ tới, chặn ngang đường đi của Vy.

Cửa xe hạ xuống, khuôn mặt của người tình cũ – Hoàng – hiện ra sau làn kính tối màu. Anh ta nhìn cô với vẻ mặt pha trộn giữa sự kinh ngạc và tức giận.

— Thắng hay thua, hãy để pháp luật trả lời. — Vy đứng lại, đối diện với ánh đèn pha chói lòa của chiếc xe.

— Cô sẽ hối hận vì đã phá hủy mọi thứ của chúng ta. — Hoàng gầm lên, bàn tay siết chặt vô lăng.

— Chúng ta chưa bao giờ có chung một con đường. — Vy đáp, nụ cười trên môi cô trở nên sắc sảo.

— Cô điên rồi, cô sẽ chết cùng với cái gia đình này! — Hoàng gào thét, chiếc xe rú ga đầy đe dọa.

Vy không hề lùi bước, cô tiến thêm một bước về phía chiếc xe. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt vằn tia máu của người đàn ông từng là hôn phu.

— Tôi đã chết từ ngày bước chân vào cái lễ đường giả tạo đó. — Vy nói, mỗi chữ phát ra đều nặng nề như thép nguội.

— Biến đi trước khi tôi không kiềm chế được bản thân! — Hoàng quát lớn, rồi nhấn ga phóng vút đi.

Vy đứng giữa đường, nhìn theo ánh đèn đỏ của chiếc xe khuất dần trong màn mưa. Cô lấy tay vuốt tóc, hít một hơi thật sâu không khí lạnh giá của đêm khuya.

— Trò chơi bắt đầu rồi. — Vy mỉm cười, đôi mắt sáng rực trong bóng đêm mịt mù.

Tags: trọng sinh, trả thù, gia đấu, hào môn, hôn nhân
NextGen Digital... Welcome to WhatsApp chat
Howdy! How can we help you today?
Type here...