Bàn Tiệc Khuyết Danh - Truyện Gia Đấu Hào Môn
Hồi 1: Mồi Câu
Ánh đèn chùm pha lê phía trên chiếu xuống mặt bàn gỗ trắc đen bóng, làm nổi bật những họa tiết xà cừ sắc lẹm như những lưỡi dao. Không gian tĩnh lặng đến mức tiếng kim đồng hồ quả lắc vang lên khô khốc, đâm xuyên vào màng nhĩ.
Chiếc ghế đầu bàn vẫn chễm chệ ở vị trí trung tâm, nhưng không có ai ngồi đó. Một bức di ảnh cũ kỹ được đặt trang trọng trên mặt gỗ, bên cạnh là bát cơm trắng nghi ngút khói, vươn những sợi hơi mảnh như những bóng ma lảng bảng.
Uyên bước vào phòng ăn, chiếc đầm đen ôm sát cơ thể toát ra vẻ lạnh lẽo của một kẻ đi dự tang lễ sớm. Gót giày cao gót nện xuống sàn gỗ, âm thanh vang vọng như tiếng đếm ngược của thời gian.
— "Nhìn bộ dạng con kìa, Uyên."
Lâm Quốc ngồi ở vị trí đối diện, tay xoay nhẹ ly rượu vang đỏ thẫm. Ông ta nhếch mép, ánh mắt dán chặt vào màu đen tang tóc trên người cô cháu gái.
— "Chưa tang gia bối rối mà đã mặc đồ đen, con muốn cả cái nhà này xui xẻo theo mình sao?"
Uyên kéo ghế, ngồi xuống đối diện ông bác, động tác chậm rãi và đầy tính toán. Cô đặt bàn tay mảnh khảnh lên mặt bàn, những ngón tay gõ nhịp đều đặn trên lớp gỗ trắc lạnh buốt.
— "Bác Lâm Quốc này, bác quên rồi sao?"
— "Quên gì?"
— "Màu đen là màu của sự tang tóc, nhưng ít ra nó còn thật thà hơn màu đỏ rực rỡ mà bác đang khoác trên người."
Lâm Quốc khựng lại, ánh mắt ông ta sắc lẹm như muốn cắt ngang cổ họng người đối diện. Những nếp nhăn trên trán ông ta co giật theo từng nhịp thở dồn dập.
— "Con nói cái giọng gì thế hả?"
— "Con chỉ muốn nhắc bác một điều nhỏ thôi."
Uyên nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn xoáy vào bức ảnh ông nội đặt trên bàn. Bàn tay cô dừng lại, nắm chặt lấy cạnh ghế cho đến khi những khớp xương trắng bệch.
— "Mặc đồ đen ít ra còn hơn mặc đồ đỏ mà đếm ngày rút ống thở của ông nội."
Tiếng ly rượu của Lâm Quốc va chạm mạnh vào mặt bàn, rượu tràn ra ngoài, vấy bẩn lên chiếc khăn trải bàn trắng tinh khôi như một vết máu. Ông ta đứng phắt dậy, mặt đỏ gay, hơi thở khò khè như con thú bị dồn vào đường cùng.
— "Con ăn nói xằng bậy, muốn chết đúng không?"
— "Chết hay sống, chẳng phải bác là người rõ nhất sao?"
Uyên vẫn điềm nhiên, ánh mắt cô không hề gợn sóng dù không khí xung quanh đã đặc quánh sự thù địch. Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo, nhìn thẳng vào người đàn ông đang run rẩy vì tức giận phía bên kia.
— "Bác sợ điều gì à, bác cả?"
— "Tao không sợ bất cứ thứ gì trong căn nhà này cả."
— "Vậy tại sao tay bác lại run?"
Lâm Quốc giấu hai bàn tay xuống dưới gầm bàn, gương mặt ông ta co rút lại thành một cái mặt nạ của sự cay nghiệt. Ông ta hít một hơi sâu, cố lấy lại vẻ phong thái của một kẻ nắm quyền hành.
— "Đừng tưởng cầm được vài lá đơn cổ phần là có thể lên mặt với tao."
— "Con chưa bao giờ nghĩ mình có quyền lên mặt."
— "Thế thì cút ra ngoài, đừng để cái bộ dạng tang tóc này ám vào bữa tối của gia đình."
Uyên chậm rãi đứng dậy, cô chỉnh lại vạt váy, bóng đen của chiếc đầm đổ dài trên sàn nhà theo ánh đèn chùm. Cô không rời đi ngay, mà cúi người xuống, thì thầm vào khoảng không giữa hai người.
— "Ông nội vẫn đang nhìn đấy, bác ạ."
— "Con im miệng ngay!"
— "Người ta nói người sắp đi thường linh lắm, biết đâu đêm nay ông sẽ tìm bác để đòi lại công bằng."
Lâm Quốc cầm lấy chiếc dĩa, ném mạnh xuống sàn, tạo nên một âm thanh chói tai phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Ông ta tiến về phía Uyên, khoảng cách giữa hai người chỉ còn là gang tấc.
— "Đừng dùng tên ông ra để dọa tao."
— "Con không dọa, con chỉ đang tiên đoán về một kết cục mà thôi."
Uyên xoay người bước đi, dáng vẻ kiêu hãnh và lạnh lùng. Mỗi bước chân của cô như một lời tuyên chiến trực diện, để lại Lâm Quốc đứng chôn chân giữa phòng ăn, nơi bát cơm khuyết danh vẫn bốc hơi nghi ngút trong ánh sáng nhập nhoạng.
— "Con đứng lại đó!"
Uyên không ngoái đầu, cô chỉ giơ bàn tay lên, vẫy chào như một lời tạm biệt đầy ẩn ý. Cánh cửa gỗ lớn đóng sập lại, nhốt Lâm Quốc vào trong không gian đầy rẫy những ám ảnh và nghi hoặc.
Trong bóng tối, chiếc thìa trong bát cơm khuyết danh khẽ rung lên, như thể có ai đó vừa chạm vào. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Hồi 2: Khởi Phát
Tiếng nĩa bạc va chạm khô khốc vào đĩa sứ xương, tạo ra một âm thanh chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng của căn phòng tiệc.
Mỹ út đập mạnh nĩa xuống bàn, làm nước sốt vang đỏ bắn tung tóe lên chiếc khăn trải bàn trắng muốt.
— "Đủ rồi! Tôi không ngồi đây để nghe những lời đạo lý rỗng tuếch từ miệng kẻ chỉ biết quỳ lạy tiền bạc!" - Mỹ út quát, đôi mắt sắc lẹm đảo qua từng người.
Uyên mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, chậm rãi đặt chiếc khăn ăn xuống.
— "Chị Mỹ, đừng nóng vội, kịch hay chỉ mới bắt đầu thôi." - Uyên nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.
— "Cô định giở trò gì nữa hả Uyên?" - Quốc đứng phắt dậy, ghế gỗ trượt dài trên sàn tạo ra tiếng kêu ken két đau tai.
— "Tôi định làm rõ chuyện hai người đã ký hợp đồng bán tháo dự án Lâm Viên cho đối thủ vào sáng nay." - Uyên nhìn thẳng vào Quốc, ánh mắt cô như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ giả tạo của gã.
— "Cô nói nhảm! Dự án đó là tâm huyết của gia tộc, ai dám bán chứ?" - Quốc đập tay xuống bàn, mặt gã đỏ bừng vì giận dữ.
— "Đừng diễn nữa, Quốc." - Uyên lấy từ trong túi xách ra một tệp hồ sơ dày cộp, ném thẳng xuống giữa bàn tiệc.
— "Đây là bản sao kê tài khoản cá nhân của anh, với số tiền năm mươi tỷ chuyển lòng vòng qua các công ty con rồi đổ thẳng vào sòng bạc Macau." - Uyên gằn giọng, từng từ thốt ra như những viên đạn găm thẳng vào tim đối thủ.
Không gian trong phòng như đông cứng lại, tiếng đồng hồ tích tắc trên tường trở nên nhịp nhàng đến đáng sợ.
Mỹ út tái mặt, đôi tay bà ta run rẩy bấu chặt vào mép bàn, ánh mắt nhìn sang Quốc đầy hoảng loạn.
— "Năm mươi tỷ? Quốc, anh nói anh chỉ lấy mười tỷ để xoay vòng vốn thôi mà?" - Mỹ út gào lên, giọng lạc đi vì phẫn nộ.
— "Cô im miệng đi, đàn bà biết cái gì!" - Quốc quay sang quát tháo, những mạch máu trên cổ gã nổi lên hằn học.
— "À, ra là hai người đã có thỏa thuận ngầm chia chác dự án Lâm Viên, nhưng anh lại nuốt trọn phần của chị ta?" - Uyên cười nhạt, ngả người ra sau ghế quan sát màn kịch hạ cấp.
— "Đồ khốn nạn! Anh dám lừa tôi, anh tưởng tôi là con rối để anh giật dây à?" - Mỹ út cầm ly rượu vang hất thẳng vào mặt Quốc.
Rượu đỏ chảy dài trên khuôn mặt gã, hòa cùng sự nhục nhã đang bốc hơi nghi ngút trong không trung.
— "Cô cũng chẳng tử tế gì, Mỹ út!" - Quốc lau mặt, ánh mắt gã trở nên hung bạo như một con thú bị dồn vào đường cùng.
— "Chính cô là người đưa mật mã két sắt cho tôi, chính cô thúc ép tôi bán dự án để lấy tiền chạy trốn!" - Gã gào lên, vạch trần bộ mặt thật của người phụ nữ vẫn luôn giả vờ hiếu thảo.
Bàn tiệc mừng thọ giờ đây biến thành một cái chợ búa đúng nghĩa, nơi những lời nhục mạ và bí mật đen tối bị phơi bày dưới ánh đèn chùm rực rỡ.
Những vị khách trong gia tộc đứng nép vào góc tường, chẳng ai dám ho he nửa lời.
— "Dừng lại hết cho tôi!" - Uyên đứng dậy, giọng nói uy quyền vang vọng khắp phòng.
— "Bố đang nằm trong bệnh viện, còn hai người thì tranh nhau xâu xé cái xác chết của công ty này!" - Cô bước đến gần, nhìn thẳng vào hai kẻ đang run rẩy vì tức giận.
— "Mọi bằng chứng về việc biển thủ và bán đứng gia tộc đều đã được gửi đến cơ quan điều tra." - Uyên thì thầm, nụ cười trên môi cô lúc này lạnh lẽo như băng giá.
Quốc sững sờ, gã khuỵu xuống sàn, đôi mắt vô hồn nhìn tệp sao kê nằm chỏng chơ dưới chân.
Mỹ út đổ sụp xuống ghế, những tiếng nức nở giả tạo bắt đầu vang lên trong tuyệt vọng.
— "Đừng giả vờ khóc nữa, kịch đã hạ màn rồi." - Uyên quay lưng bước đi, gót giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên nền đá hoa cương.
Cánh cửa lớn của phòng tiệc đóng sầm lại, để lại hai kẻ vừa mới phút trước còn là những con cáo già nay chỉ còn là những mảnh đời vụn vỡ.
Ánh đèn chùm vẫn rực sáng, chiếu rọi lên những họa tiết xà cừ sắc lẹm trên bàn, như đang chứng kiến một hồi kết không thể khác đi.
Uyên bước ra ngoài hiên, gió đêm thổi lùa qua mái tóc cô, mang theo cái lạnh lẽo của sự phản bội và quyền lực.
Cô rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc.
— "Xong rồi, tất cả đều đã lộ mặt." - Uyên nói, giọng cô bình thản đến lạ lùng.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi một tiếng cười khô khốc vang lên.
— "Tốt lắm, ngày mai chúng ta sẽ chiếm lại tất cả." - Người đàn ông bí ẩn trả lời, giọng nói đầy sự đắc thắng.
Uyên cúp máy, nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi những vì sao nhạt nhòa đang dần bị mây đen che khuất.
Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và cô sẽ là người kết thúc nó theo cách tàn nhẫn nhất.
Chiếc xe hơi màu đen lăn bánh khỏi cổng biệt thự, để lại phía sau một đế chế đang dần sụp đổ trong tiếng cãi vã.
Đêm nay, những mặt nạ hiếu thảo đã rơi rụng, chỉ còn lại sự trần trụi của lòng tham và sự phản bội.
Uyên nhìn qua gương chiếu hậu, mỉm cười trước cảnh tượng hỗn loạn phía sau.
Cô đã sẵn sàng cho ngày mai, ngày mà vương quốc của gia tộc này sẽ hoàn toàn nằm trong tay cô.
Hồi 3: Điểm Xoay
Tiếng bước chân của Uyên nện xuống sàn gỗ mun, vang vọng khô khốc giữa dinh thự tĩnh mịch như một bản án tử. Cô dìu luật sư Hoàng, người đàn ông với đôi mắt sau cặp kính cận dày cộm, bước xuống từng bậc thang gỗ bóng loáng.
Trong tay luật sư Hoàng là chiếc cặp da màu nâu sẫm, nơi chứa đựng tờ giấy có thể lật ngược toàn bộ ván cờ thừa kế.
Uyên siết chặt tay vịn cầu thang, móng tay cắm sâu vào lớp gỗ, gương mặt cô lạnh băng như tượng tạc.
— "Ông Hoàng, ông đã sẵn sàng công bố sự thật chưa?" - Uyên hỏi, giọng nói trầm xuống như tiếng gầm của loài thú bị dồn vào đường cùng.
Luật sư Hoàng gật đầu, môi mím chặt thành một đường thẳng tắp, gương mặt toát lên sự kiên định của kẻ nắm giữ sinh mệnh người khác.
Khi cả hai vừa đặt chân xuống bậc cuối cùng, một bóng đen cao lớn từ góc tối hành lang đột ngột lao ra, chắn ngang lối đi dẫn vào phòng tiệc. Quốc đứng đó, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào chiếc cặp da trong tay luật sư.
— "Cô định diễn tiếp vở kịch rẻ tiền này đến bao giờ hả Uyên?" - Quốc gầm lên, bàn tay siết chặt nắm đấm đến mức gân xanh nổi lên đầy đe dọa.
Uyên không chớp mắt, cô đẩy luật sư Hoàng ra sau lưng, bước lên một bước đầy thách thức.
— "Anh sợ rồi sao, anh hai?" - Uyên nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai.
— "Sợ? Cô mang một tờ giấy lộn ra để lừa bịp cả gia đình này à?" - Quốc cười khẩy, bước tới gần khiến không khí xung quanh đặc quánh lại.
— "Đây không phải giấy lộn, đây là di chúc được công chứng ba ngày trước khi bố rơi vào hôn mê." - Luật sư Hoàng lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng đầy uy lực.
— "Ba ngày trước?" - Quốc cười lớn, tiếng cười vang dội khắp sảnh chờ lạnh lẽo.
— "Mọi người đều biết bố đã mất ý thức từ một tuần trước đó, tờ di chúc này chỉ là một đống rác rưởi không giá trị pháp lý." - Quốc gằn giọng, ánh mắt quét qua Uyên như muốn đâm thủng tâm can cô.
Uyên tiến sát lại gần Quốc, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp thở dồn dập của anh ta.
— "Anh quên mất camera giám sát trong phòng làm việc của bố rồi sao?" - Uyên thì thầm, ánh mắt xoáy sâu vào sự bối rối vừa lóe lên trong mắt Quốc.
— "Camera đã bị hỏng ngay thời điểm đó, đừng hòng dùng trò tiểu nhân này để hù dọa tôi." - Quốc lùi lại một bước, nhưng đôi tay anh ta bắt đầu run rẩy một cách khó kiểm soát.
— "Anh biết rõ camera không hỏng, anh chỉ là kẻ giết người đang cố gắng che đậy tội ác bằng sự dối trá." - Uyên gằn từng chữ, sắc bén như lưỡi dao găm vào không trung.
Luật sư Hoàng rút tờ văn bản ra khỏi cặp, những ngón tay già nua run rẩy cầm lấy bản di chúc có dấu đỏ tươi chói mắt.
— "Tờ di chúc này đã được công chứng viên của tòa án xác nhận bằng video thực tế ngay tại giường bệnh." - Luật sư Hoàng công bố, giọng ông vang lên đanh thép giữa không gian ngột ngạt.
Quốc sững người, khuôn mặt biến sắc, trắng bệch như tờ giấy.
— "Không thể nào, tôi đã mua chuộc tên công chứng viên đó rồi!" - Quốc lỡ miệng thốt lên, rồi lập tức câm nín, đôi mắt trợn ngược vì hoảng loạn.
Uyên bật cười, tiếng cười khô khốc và đầy ám ảnh vang lên trong căn phòng tối.
— "Vậy ra anh đã thừa nhận hành vi can thiệp trái phép vào di chúc rồi nhỉ?" - Uyên bước tới, đưa chiếc điện thoại đang ghi âm về phía trước mặt Quốc.
Quốc lao tới toan giật lấy điện thoại, nhưng Uyên nhanh nhẹn lách người, tránh thoát cú vồ hụt của anh ta.
— "Anh muốn giải quyết bằng bạo lực hay muốn chúng ta cùng đối mặt với cảnh sát?" - Uyên hỏi, ánh mắt bình thản đến mức rợn người.
Quốc đứng khựng lại, hơi thở hổn hển, nhìn trân trân vào Uyên như nhìn thấy một con quỷ vừa đội lốt em gái mình.
— "Cô thật sự muốn phá nát cái gia đình này chỉ vì mấy đồng tiền bẩn thỉu đó sao?" - Quốc gầm gừ, mồ hôi lạnh túa ra trên trán anh ta.
— "Tiền bạc không phải mục đích, sự thật mới là thứ tôi cần đòi lại từ những kẻ như anh." - Uyên đáp, giọng cô lạnh lùng như nhát chém cuối cùng.
Cánh cửa phòng tiệc phía sau lưng Quốc bỗng chốc mở ra, để lộ bóng dáng của những người họ hàng đang chụm đầu bàn tán.
— "Mời mọi người vào đây, chúng ta có một vở kịch hay để xem đấy." - Uyên quay sang phía đám đông, nụ cười trên môi cô không hề chạm tới đôi mắt lạnh lẽo.
Quốc đứng chôn chân tại chỗ, chiếc mặt nạ đạo đức của anh ta đã vỡ vụn ngay dưới chân mình.
— "Đừng bước vào đó, Uyên, cô sẽ không có đường lui đâu!" - Quốc đe dọa, âm thanh lạc đi trong sự tuyệt vọng.
Uyên không đoái hoài, cô lướt qua mặt Quốc, để lại một luồng gió lạnh buốt giá.
— "Đường lui đã cháy rụi từ cái ngày anh quyết định bước vào căn phòng đó với lọ thuốc độc trong tay rồi, anh hai à." - Uyên nói, rồi biến mất sau cánh cửa lớn đang mở toang.
Hồi 4: Cao Trào
- "Theo ý nguyện cuối cùng của ông Lâm, toàn bộ 60% cổ phần Tập đoàn Lâm Phát và căn biệt thự cổ này được chuyển giao quyền sở hữu cho cô Lâm Uyên."
— "Đồng thời, mọi quyền quản trị của ông Quốc và bà Mỹ tại tập đoàn chính thức bị bãi miễn ngay lập tức."
— "Ông già lú lẫn rồi! Di chúc này là giả mạo, tôi không chấp nhận!"
— "Đưa đây! Tao sẽ xé nát cái trò hề này trước khi mọi chuyện đi quá xa!"
— "Anh nên xem kỹ trước khi hành động, anh trai ạ."
— "Tôi, Lâm Hùng, hoàn toàn minh mẫn khi ký vào bản di chúc này."
— "Mọi tài sản của tôi chỉ được trao cho người biết giữ gìn giá trị gia đình, không phải những kẻ kền kền rình rập xác chết."
— "Chưa hết đâu, đoạn này chắc hai người sẽ thích nghe hơn cả."
Uyên nhấn thêm một nút, âm thanh từ chiếc loa mini bắt đầu phát ra những tiếng rì rầm trầm đục. Đó là giọng của Quốc, rõ mồn một trong đêm tối tĩnh lặng.
— "Đêm nay, khi y tá đổi ca, chúng ta rút ống thở của ông già đi."
Tiếp đó là giọng của Mỹ, the thé và đầy toan tính:
— "Làm sạch dấu vết, đừng để ai nghi ngờ chúng ta cần tiền gấp để lấp lỗ hổng tài chính."
Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc. Uyên tiến lại gần phía Quốc, đôi gót giày nện xuống sàn tạo thành nhịp điệu đều đặn như tiếng đếm ngược của tử thần.
— "Luật sư Hoàng, ông đã gửi bản sao này cho cảnh sát chưa?"
Luật sư Hoàng gật đầu, đặt chiếc cặp da xuống bàn một cách chậm rãi.
— "Tôi đã gửi hồ sơ gốc cùng các tệp ghi âm này cho cơ quan điều tra từ sáng sớm nay."
Quốc quỵ xuống, đôi chân hắn không còn đủ sức nâng đỡ cơ thể đang run rẩy bần bật. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi những toan tính vừa sụp đổ hoàn toàn.
— "Uyên, chúng ta là người một nhà, em không thể làm thế với anh."
Mỹ cũng bắt đầu mếu máo, những vệt phấn son loang lổ trên gương mặt đang dần trở nên méo mó vì nhục nhã. Cô ta cố bám lấy gấu váy của Uyên nhưng bị cô gạt ra một cách tàn nhẫn.
— "Người một nhà không ai rút ống thở của cha mình để tranh giành cổ phiếu, chị Mỹ."
Uyên xoay người, hướng về phía cửa sổ nơi ánh trăng lạnh lẽo đang tràn vào.
— "Sự nhục nhã này là cái giá rẻ mạt nhất mà hai người phải trả."
Quốc nhìn lên, đôi mắt hắn hằn những tia máu đỏ quạch đầy căm hận.
— "Mày nghĩ mình thắng sao? Mày chỉ là con cờ trong cái gia đình đổ nát này thôi!"
Uyên bật cười, một nụ cười khô khốc không chứa đựng niềm vui.
— "Con cờ này vừa lật đổ bàn cờ của các người, anh trai ạ."
Cô ra hiệu cho hai người bảo vệ lực lưỡng từ bên ngoài bước vào. Tiếng còng tay va vào nhau khô khốc, vang lên như một dấu chấm hết cho triều đại của Quốc và Mỹ.
— "Đưa họ ra ngoài, tôi không muốn nhìn thấy bóng dáng nào trong ngôi nhà này nữa."
Quốc vùng vẫy, hắn gào thét những lời lẽ vô nghĩa khi bị lôi đi dọc hành lang. Mỹ im bặt, cô ta buông xuôi, ánh mắt vô hồn nhìn những họa tiết xà cừ trên mặt bàn gỗ trắc mà cô từng khao khát chiếm hữu.
— "Tất cả kết thúc rồi, ngay tại chính nơi chúng ta bắt đầu."
Uyên ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa, hơi thở của cô nhẹ nhàng và tĩnh tại. Ánh đèn chùm pha lê phía trên vẫn tỏa ra thứ ánh sáng nhạt nhòa, phơi bày sự đổ nát của những kẻ vừa bại trận.
— "Luật sư Hoàng, hãy bắt đầu thủ tục sang tên ngay trong ngày mai."
Ông lão gật đầu, thu dọn tài liệu vào cặp rồi rời khỏi căn phòng. Uyên nhìn vào khoảng không, nơi bóng tối của căn biệt thự bắt đầu nuốt chửng lấy những ký ức đau thương cuối cùng.
Hồi 5: Dư Âm
Mười hai chiếc ghế gỗ trắc bao quanh bàn tiệc đại yến giờ đây tựa như những nấm mồ không bia. Những con người từng hô mưa gọi gió, từng nắm giữ huyết mạch kinh tế của họ Lâm, giờ chỉ còn là những bóng người xám ngoét cúi đầu, hơi thở đứt quãng.
Uyên đứng dậy, tà áo dài đen lướt nhẹ trên mặt sàn gỗ mun bóng loáng. Cô nhìn vào chiếc chén cơm khuyết danh đặt trang trọng cạnh di ảnh ông nội, cổ họng nghẹn ứ một vị đắng chát.
— "Di chúc đã thực thi, quyền lực đã định đoạt." - Uyên buông giọng, âm thanh sắc lạnh như lưỡi dao cạo cứa vào không gian đặc quánh.
— "Cháu khốn nạn, con đã bán đứng cả máu mủ của mình chỉ để đổi lấy một tờ giấy lộn!" - Người chú cả gầm lên, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào cô.
— "Máu mủ? Ông còn dám nhắc đến hai chữ đó sau khi đẩy ông nội vào con đường tuyệt vọng?" - Uyên nghiêng đầu, đôi mắt cô sâu hoắm, tĩnh lặng như mặt hồ chết.
— "Chúng ta là gia tộc, là đế chế, không phải là những kẻ xa lạ tranh giành từng mảnh bánh!" - Mỹ út ném mạnh chiếc nĩa bạc xuống đĩa sứ, tiếng va chạm khô khốc vang lên đầy giận dữ.
— "Đế chế đã sụp đổ ngay khoảnh khắc các người bắt đầu tính toán xem ai sẽ là người thừa kế." - Uyên chỉ tay vào khoảng không trống rỗng giữa bàn tiệc, nơi từng là trung tâm của những âm mưu bẩn thỉu.
— "Mày nghĩ mình thắng sao, Uyên?" - Luật sư Hoàng chỉnh lại gọng kính, nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai hiện rõ trên gương mặt già nua.
— "Tôi thắng một di sản, nhưng gia tộc họ Lâm thì vĩnh viễn tan vỡ." - Uyên đáp, ngón tay cô chạm vào khung ảnh ông nội, lớp kính lạnh lẽo truyền thẳng hơi buốt vào da thịt.
— "Mày sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo này, con bé cứng đầu ạ." - Người chú cả đứng dậy, chiếc ghế gỗ trắc đổ nhào ra sau tạo thành tiếng vang chát chúa trong căn phòng rộng lớn.
— "Giá nào? Giá của những bữa tiệc xa hoa xây trên nền tảng của sự phản bội sao?" - Uyên bước tới gần ông ta, khoảng cách thu hẹp đến mức họ có thể nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ của đối phương.
— "Ông nội đã để lại tất cả cho tôi, không phải để các người làm giàu, mà để kết thúc trò chơi bệnh hoạn này." - Uyên lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ, ném thẳng xuống mặt bàn gỗ đen bóng.
— "Đây là gì?" - Mỹ út run rẩy hỏi, ánh mắt bà ta dán chặt vào những trang giấy còn vương mùi mực mới.
— "Đơn từ từ chối thừa kế tập thể và quyết định giải thể tập đoàn họ Lâm." - Uyên tuyên bố, giọng cô không hề run rẩy mà vang lên đầy quyết liệt.
— "Mày điên rồi! Mày đang hủy hoại tương lai của chính mình!" - Người chú cả gào lên, tay ông ta chộp lấy tập hồ sơ rồi vò nát.
— "Tương lai của tôi không nằm trong đống đổ nát này." - Uyên quay lưng lại, tà áo dài đen tung bay theo chuyển động dứt khoát.
— "Đừng hòng bước ra khỏi căn phòng này nếu chưa nhặt lại danh dự cho họ Lâm!" - Luật sư Hoàng chặn đường cô, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ đe dọa rõ rệt.
— "Danh dự? Thứ đó đã tan biến từ lâu rồi." - Uyên đẩy mạnh vai ông ta, bước chân cô nện xuống sàn gỗ mun một cách dứt khoát.
— "Mày sẽ trắng tay, Uyên!" - Tiếng hét của Mỹ út đuổi theo sau lưng, vang vọng trong dinh thự tĩnh mịch.
Uyên không ngoái đầu lại, cô bước nhanh về phía cửa chính nơi gió lùa vào lồng lộng, mang theo hơi lạnh của đêm đông sắp tới. Ánh đèn chùm pha lê phía trên đầu cô rung lên bần bật, những viên pha lê va chạm vào nhau kêu lanh lảnh như tiếng khóc than của một thời đại đã qua.
Cô đẩy cánh cửa gỗ lớn, không gian ngoài hành lang tràn ngập ánh trăng nhạt nhòa. Những hàng cây cổ thụ ngoài sân vườn nghiêng ngả, trút lá khô xuống con đường lát đá như một lễ tang không người đưa tiễn.
— "Tiệc mừng thọ kết thúc." - Uyên lầm bầm, giọng cô tan vào màn đêm, nhẹ bẫng nhưng đầy ám ảnh.
Cô bước ra ngoài hành lang biệt thự, nơi những cơn gió đêm rít qua khe cửa như tiếng gọi của quá khứ. Phía sau lưng, căn phòng tiệc vẫn chìm trong ánh sáng vàng vọt, nơi những con người ấy vẫn ngồi đó, chết lặng giữa những chiếc ghế trắc trống rỗng.
Mọi thứ chấm dứt tại đây, không còn tranh giành, không còn quyền lực, chỉ còn lại sự đổ nát của một dòng họ từng đứng trên đỉnh cao. Uyên hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo len lỏi vào buồng phổi, xua tan mùi hương trầm nhạt nhòa còn vương lại trên tóc.
Cô không nhìn lại tòa biệt thự tráng lệ nhưng đầy rẫy sự dối trá ấy thêm một giây nào nữa. Bóng dáng cô nhỏ dần, tan hòa vào màn đêm đen đặc của vùng đất vốn dĩ chẳng bao giờ có sự bình yên.
Join the conversation